Văn tế nạn nhân bị thảm sát tết Mậu Thân 1968

Văn tế nạn nhân bị thảm sát tết Mậu Thân 1968

Huy Phương (Danlambao)

Trước anh linh liệt sĩ,
vị quốc vong thân
Trong khung cảnh trang nghiêm,
hương trầm phảng phất
Quần tụ nơi đây các chiến hữu,
cán chính, quân dân
Xin cúi đầu tưởng niệm đến người đã khuất.

Hỡi ôi!
Xưa Mậu Thân,
Nay đà Mậu Tuất.
Năm mươi năm, oan khuất dậy Trời
Sáu nghìn sinh mạng chôn vùi
Trong hầm tập thể, bên đồi dưới khe.

Nhớ một thuở làng quê phố thị,
Cảnh Xuân về Tết lễ yên vui.
Miền Nam thịnh trị một thời
Làng trên xóm dưới, người người hân hoan.
Bọn giặc Bắc tham tàn khát máu
Tiếng súng chen tiếng pháo Giao Thừa.
Vờ ngưng bắn, cướp thời cơ
Tấn công đồng loạt giữa giờ thiêng liêng.
Đạn pháo kích giữa đêm chát chúa
Nòng AK toé lửa trong khuya.
“Việt Cộng về! Việt Cộng về!”
Gọi tên đập cửa, tiếng nghe lạnh mình.

Đây là người chiến binh nghỉ phép
Anh sinh viên nhân dịp thăm nhà.
Từ công chức đến thương gia,
Đều là quân Nguỵ chẳng tha đứa nào!
Vòng điện thoại từng xâu trói chặt
Giây lạt tre cứa nát thịt da
Xẻng cuốc dùng đập đầu già
Lưỡi lê đâm suốt thịt da dân lành.
“Tổng nổi dậy,” dân tình đâu thấy
“Tổng tiến công” máu chảy đầu rơi!
Oan khuất gọi chẳng thấu Trời,
Tội ác ấy đời đời khó quên.
Bọn nằm vùng dựng lên toà án
Trả oán thù xử bắn công khai.
Vùi nông một nấm sơ sài
Gà bươi chó gậm xót người thác oan.

Hai mươi hai hầm chôn tập thể
Hai mươi bảy ngày cho Huế thương đau.
Xác nào vùi lấp Bãi Dâu
Xác nào chôn sống Nam Giao, Đá Mài
Nọ là trảng cát dài Phú Thứ,
Chùa Tường Vân món nợ oan khiên!
Đông Ba, Gia Hội hai miền
Mỗi ngày bắn giết, mỗi đêm chôn người.
Khăn tang trắng một trời tang tóc,
Tiếng kêu gào than khóc bi ai.
Mảnh sọ này thuộc về ai?
Thịt xương lẫn lộn trăm thây một hầm.
Những ống xương tay chân gẫy nát
Những hốc mắt đầy cát lẫn bùn.

Thương thay số phận khốn cùng
Khăn tang trắng cả một vùng cố đô.
Còn đâu Huế Đẹp, Huế Thơ
Trầm hương ai đốt khóc cho Huế Buồn?
Lập loè nhang khói Âm Hồn
Âm u Thành nội con đường ma trơi.
Nỗi oan khuất gọi Trời chẳng thấu
Hồn bơ vơ nương náu nơi nao.
Chẳng thà chiến địa binh đao
Tay không dân cũng vỡ đầu, nát thây.

Diệt chủng tội ác này phải nhớ
Hậu sinh xin sách sử đừng quên
Bao nhiêu người chết oan khiên
Bao nhiêu nấm mộ đầu chen với đầu
Huế bao phủ một mầu oan trái
Khăn tang liền một dãy khăn tang
Khắp nơi u uất đèn nhang
Xót xa người vợ tìm xương cốt chồng.

Cả thành phố chan dòng nước mắt
Bi thương cảnh kẻ mất người còn.
Mẹ già lên núi tìm con
Tay gầy bới xác tìm xương con mình.
Những hầm mộ mùi tanh tử khí
Kẻ sát nhân, bọn quỹ lốt người.
Oán hận này chẳng hề nguôi
Hương Giang nước đã tanh mùi máu dân.

Ngày nay mộ Ba Tầng san phẳng
Bia nạn nhân chúng quẳng xuống hồ.
Lịch sử viết lại mập mờ
Con đen đánh lận nửa ngờ, nửa nghi.
Lũ sát nhân một khi thắng trận,
Tự vinh danh thành bọn anh hùng.
Mỗi năm mở tiệc ăn mừng
Nâng ly rượu máu tiệc tùng, liên hoan.
Chúng tráo trở nói ngang nói ngược
Chẳng sợ điều nhơ nhuốc dối gian.

***

Hồn oan, cỏ nội mây ngàn
Về chung chén rượu giải oan nơi này.
Năm mươi năm đêm ngày phải nhớ
Xót xa cùng món nợ năm xưa
Thời gian không dễ xoá mờ
Hãi hùng tiếng pháo Giao Thừa Mậu Thân.

Câu chuyện cũ đã có lần cha kể
Mà con nghe giọt lệ buốt lòng
Nến ôi, nến chảy hai dòng
Như nước mắt Huế khóc trăng Đá Mài
Tường Vân mảnh đầu ai vỡ nát
Gia Hội chôn trăm xác sân trường
Bãi Dâu vất vưởng oan hồn
Xót thương Phú Thứ tóc vương chân người.

Một nén hương góp lời cầu nguyện
Ba hồi chuông chuyển kiếp trầm luân.
Cầu cho hết thảy nạn nhân
Siêu thăng tịnh độ được phần an nhiên.
Cầu đất nước ba miền thịnh trị
Không còn loài ác quỹ gian manh.
Để cho trăm họ yên lành
Lại nghe tiếng pháo thanh bình năm xưa!
(Mậu Thân Đệ Ngũ Thập Niên Kỷ Niệm)

Huy Phương cẩn bút
danlambaovn.blogspot.com

Đăng tải tại Chính Trị - Xã hội - Kinh Tế - Thời Sự | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Những ngôi mộ tập thể ở Huế

Những ngôi mộ tập thể ở Huế

Trần Gia Phụng (Danlambao)

1. Bộ đội cộng sản bị đẩy lui

Không tổ chức được cuộc tổng khởi nghĩa (chữ của cộng sản), Việt cộng còn bị quân đội Việt Nam Công Hòa (VNCH) và Đồng minh phản công mạnh mẽ, đẩy lui ra khỏi Huế.

Dù bị bất ngờ, quân đội VNCH bắt đầu phản công vào mồng 3 Tết (1-2-1968). Ngày mồng 5 Tết (3-2), các chiến sĩ Nhảy Dù VNCH tái chiếm cửa An Hòa. Cũng trong ngày nầy, Thủy quân lục chiến (TQLC) Hoa Kỳ đổ bộ ở Bến tàu Hải quân bên hữu ngạn (phía Đài phát thanh Huế), đến đóng tại Bộ Chỉ huy MACV.

Lo ngại cánh quân Hoa Kỳ từ hữu ngạn kéo sang tả ngạn (phía Thành nội), cộng quân đánh sập cầu Trường Tiền tối mồng 9 Tết (7-2-1968).

(Hình Internet)

Ngày 14-2, tình hình hữu ngạn được xem là yên ổn, chỉ còn bộ chỉ huy của Thân Trọng Một trốn tránh tại vùng lăng Tự Đức cho đến ngày 25-2. Khi tình hình hữu ngạn được ổn định, lực lượng Nhảy Dù rút vào nam, và các chiến sĩ TQLC đến thay thế.

Ngày 12-2, TQLC / VNCH và TQLC Hoa Kỳ đổ bộ lên bến Bao Vinh, nằm trên bờ sông Gia Hội, gần đồn Mang Cá, cùng mở “chiến dịch Sóng Thần 739/ 68” ngày 14-2, tảo thanh quân cộng sản (CS) trong Thành nội.

Trận chiến càng ngày càng ác liệt, có khi TQLC và bộ đội CS chỉ cách nhau vài chục thước, giành nhau từng căn nhà. Ngày 18-2, TQLC Hoa Kỳ chiếm được cửa Đông Ba (đường Mai Thúc Loan). Cộng quân đóng trong Thành nội chỉ còn liên lạc với cánh quân Gia Hội của họ bằng cửa Thượng Tứ.

Trước nguy cơ thất bại, cộng quân tính chuyện rút lui. Ngày mồng 8 Tết (6-2), CS bắt đầu di chuyển thương binh, tù binh, chiến lợi phẩm ra khỏi Huế. Lúc đó, tại miền núi phía tây tỉnh Quảng Trị, cộng quân đã chiếm được Làng Vei, một vị trí chiến lược ở tiền đồn Khe Sanh ngày 7-2. Phi cơ Hoa Kỳ tái oanh tạc vùng phụ cận Hà Nội ngày 14-2, nên ngày 15-2, Quân uỷ Trung ương ở Hà Nội, gởi vào đảng uỷ CS Thừa Thiên Huế một công điện nội dung như sau: “Phải giữ Thành nội, không được rút ra ngoài để phục vụ nhiệm vụ chính trị chung cả nước.”(Chính Đạo, Mậu Thân 68: thắng hay bại, Houston: Nxb. Văn Hóa, 1998, tr. 146.)

Tình hình càng lúc càng bất lợi cho CS. Lê Minh, bí thư Thừa Thiên Huế, giữ trách nhiệm trực tiếp mặt trận Huế, tỏ ý muốn rút lui trong cuộc họp ngày 19-2, nhưng còn phải chờ lệnh trên.

Quân đội VNCH và Đồng minh Hoa Kỳ đẩy dần quân CS ra khỏi Thành nội. Sáng sớm 23-2, lá cờ VNCH tung bay trên kỳ đài, thay thế cờ của MTDTGPMNVN. Quân đội VNCH và Đồng minh có thể nói đã làm chủ được tình hình Thành nội từ đây.

(Hình Internet)

Phía cộng sản, “về sau có lệnh: chuẩn bị rút lui lên vùng rừng núi phía Tây, cố bảo toàn lực lượng, mang theo đủ vũ khí chưa sử dụng đến. Khi lệnh rút lui ban bố vào đêm 25 tháng 2, một không khí có phần hoảng loạn diễn ra…” (Thành Tín [Bùi Tín], Mặt thật, hồi ký chính trị, California: Nxb. Saigon Press, 1993, tr. 184.)

Gia Hội là khu vực hoàn toàn dân sự, không có cơ sở quân sự, cơ sở hành chánh hay kinh tế gì quan trọng. Những nhà chỉ huy hành quân VNCH cũng như Đồng minh nghĩ rằng cần phải thanh toán trước những cứ điểm đầu não do bộ đội cộng sản đang chiếm đóng trong Thành nội, thì tức khắc cộng quân ở vùng Gia Hội sẽ tự tan hàng rút lui.

Mãi đến ngày 22-2, hai tiểu đoàn Biệt Động Quân của Quân lực VNCH mới được tung vào Gia Hội để đẩy lui cộng quân. Vì quân đội VNCH đến giải tỏa trễ, và cộng sản chiếm đóng vùng Gia Hội lâu ngày, nên cộng sản có thời gian tàn sát đồng bào nơi đây nhiều nhất trong thành phố Huế.

2. Cộng sản tàn sát đồng bào

Trong lúc hai bên đánh nhau, thống kê ước lượng cho thấy tại mặt trận Huế, quân đội VNCH có 384 tử trận, 1, 830 bị thương; Bộ binh Mỹ 74 tử trận, 507 bị thương; Thủy quân lục chiến Mỹ 142 tử trận, 857 bị thương, Bộ đội Bắc Việt và Việt cộng khoảng 5, 000 tử trận, số bị thương không tính được. (David T. Zabecki, “Huê, Battle of (1968)”, đăng trong Encyclopedia of the Vietnam War, a political, Social, and Military History, California: Volume 1, Spencer C. Tucker chủ biên, 1998, tr. 304.)

Trong chiến tranh, chiến sĩ các bên lâm chiến bị thương vong là chuyện không thể tránh khỏi, nhưng trong biến cố Mậu Thân (1968) tại Huế, rất nhiều nạn nhân bị cộng quân giết hại thảm khốc trong thời gian CS tạm chiếm Huế, nhiều nhất là các nhân viên chính quyền, cảnh sát, binh sĩ và sĩ quan Quân lực VNCH đang nghỉ Tết, không ở vị trí chiến đấu, và một số khá lớn thường dân không cầm súng, chỉ chạy tỵ nạn chiến tranh.

Cho đến nay, không ai có thể kiểm kê đích xác số thường dân cũng như số người không ở vị trí chiến đấu (đang nghỉ Tết) bị phía CS giết hại. Theo sự phân tích của Nguyễn Trân, một nhà hoạt động chính trị thời VNCH, đưa ra trong quyển hồi ký của ông ta thì:

“Về phía dân chúng, có 5, 800 người chết, trong đó có 2, 800 người bị Việt cộng giết và chôn tập thể: 790 hội viên các Hội đồng tỉnh, thị xã và xã bị gán cái tội “cường hào ác bá”, 1892 nhân viên hành chánh, 38 cảnh sát, hằng trăm thanh niên tuổi quân dịch, một linh mục Việt (Bửu Đồng), hai linh mục Pháp, một bác sĩ Đức và vợ, và một số Phi Luật Tân.” (Nguyễn Trân, Công và tội, những sự thật lịch sử, Nxb. Xuân Thu, California,1992, tr. 642.)

Trong sách Thảm sát Mậu Thân ở Huế, tuyển tập – tài liệu, Phong trào Giáo dân Việt Nam Hải ngoại (PTGDVNHN), California, in lần thứ 2, 1999, tt. 85-86, tt. 94-99, và tt. 135-136 thì: Hai linh mục Pháp là: Urbain, 52 tuổi và Guy 48 tuổi bị bắt ở tu viện Thiên An và bị dẫn đi ngày 25-2; sau xác tìm được ở gần lăng Đồng Khánh. Bốn người Đức bị giết là: bác sĩ và bà Hort Gunther Krainick, bác sĩ Raimund Discher, và bác sĩ Alois Alterkoster. Ba bác sĩ Tây Đức tình nguyện đến dạy tại Đại học Y khoa Huế. Cả 4 người nầy đều bị bắt ngày 5-2-1968.

Những con số trên đây có thể sai biệt chút ít, nhưng chắc chắn số thường dân cũng như số người nghỉ phép nhân dịp Tết tại Huế, bị giết chôn trong các hầm tập thể rất nhiều. Sau đây là thống kê tóm tắt số hài cốt tìm được trong các mồ chôn tập thể sau khi cộng quân rút lui do một bác sĩ người nước ngoài ghi lại. (PTGDVNHN, sđd. tr. 222.) Số liệu nầy rút ra từ sách The Vietcong Massacre at Hue của nữ bác sĩ Elje Vannema, New York: Nxb. Vintage Press, 1976. Lúc xảy ra biến cố Mậu Thân, bà có mặt tại Huế, và viết lại những điều tai nghe mắt thấy.

3. Những ngôi mộ tập thể

Dưới đây là địa điểm những ngôi mộ tập thể ở phụ cận thành phố Huế và số lượng xác nạn nhân tìm thấy được. (Trích PTGDVNHN, sđd. tr. 131.)

Địa điểm và số nạn nhân (trong ngoặc): Trường Gia Hội (203 người), Chùa Theravada [Gia Hội] (43), Bãi Dâu [Gia Hội] (26), Cồn Hến [Gia Hội] (101), Tiểu Chủng Viện [số 11 đường Đống Đa] (6), Quận Tả ngạn (21), Phía đông Huế (25), Lăng Tự Đức, Đồng Khánh (203), Cầu An Ninh (20) Cửa Đông Ba (7), Trường An Ninh Hạ (4), Trường Văn Chí (8), Chợ Thông (102), Lăng Gia Long (200), Chùa Từ Quang (4), Đồng Di (110), Vinh Thái (135), Phù Lương (22), Phú Xuân (587), Thượng Hòa (11), Thủy Thanh – Vinh Hưng (70), Khe Đá Mài (428).

Tổng cộng: 2, 326 người.

4. Trường hợp Hoàng Phủ Ngọc Tường

Trong cuộc tàn sát tại Huế, cảnh tượng dã man nhất là vụ Việt cộng tùng xẻo thiếu tá Từ Tôn Khán, tỉnh đoàn trưởng Xây dựng Nông thôn (XDNT) tỉnh Thừa Thiên, được một tác giả ở Huế mô tả như sau: “Thiếu tá tá Từ Tôn Khán, tỉnh đoàn trưởng Xây dựng Nông thôn Thừa Thiên, nhà ở 176 Bạch Đằng (gần cầu Đông Ba Huế), trốn trong nhà đã ba, bốn ngày. VC [Việt Cộng] vào nhà bắt vợ con ra đứng giữa sân và tuyên bố nếu ông Khán không ra trình diện thì sẽ tàn sát cả nhà. Vì thề ông phải ra nộp mạng. VC đã trói tay ông, cột ông vào cọc giữa sân, xẻo tai, cắt mũi, tra tấn cho đến chết, thật là dã man kinh hoàng.” (Nguyện Lý Tưởng, “Mậu Thân ở Huế”, PTGDVNHN, sđd. tr. 89.).

Ở đây, xin thêm vài chi tiết: Đường Bạch Đằng nằm ở Gia Hội, thuộc thành phố Huế, bắt đầu từ cầu Gia Hội (nối chợ Đông Ba với Gia Hội) đi về hướng chùa Diệu Đế, dọc theo bờ sông Gia Hội. Đường nầy thời nhà Nguyễn gọi là đường Hàng Đường, song song với đường Hàng Bè tức đường Huỳnh Thúc Kháng, bờ bên kia sông Gia Hội.

Theo nguồn tin khả tín từ những cán bộ XDNT, nhà của thiếu tá Khán do cha mẹ để lại, là một ngôi nhà xưa, xây dựng từ thời Pháp, có một cái trần nhà rất kín đáo. Thiều tá Khán cùng ba cán bộ XDNT lên trốn trên trần nhà. Viêt cộng không tìm ra. Cũng theo nguồn tin của giới cán bộ XDNT, khoảng tuần sau, Hoàng Phủ Ngọc Tường dẫn du kích CS đến nhà, đe dọa sẽ giết cả gia đình nếu thiếu tá Khán không ra trình diện. Vì thương yêu vợ con, thiếu tá Khán phải trình diện ngày 10-2-1968 (12 tháng Giêng năm Mậu Thân) và bị tùng xẻo thê thảm như tác giả Nguyễn Lý Tưởng đã mô tả. Khi hy sinh, thiếu tá Khán 37 tuổi (sinh năm 1931), để lại vợ trẻ và 7 con gái, em lớn nhứt 12 tuổi, em trẻ nhứt mới được vài tháng.

Về phía Hoàng Phủ Ngọc Tường, hiện nay Tường phủ nhận việc có mặt tại Huế trong biến cố Tết Mậu Thân, nghĩa là Tường tự cho rằng Tường không liên hệ đến các vụ thảm sát ở Huế. Tuy nhiên, có nhiều chứng liệu cho thấy Tường có mặt tại Huế trong Tết Mậu Thân, hoạt đông rất kín đáo.

Đầu tiên là bút ký “The Vietcong Massacre at Hue” của nữ bác sĩ Elje Vannema, người Hòa Lan, có mặt ở Huế trong thời gian nầy. Bút ký của bà do Nxb. Vintage Press ấn hành tại New York năm 1976, và được báo chí Việt Nam Hải ngoai dịch lại dưới tựa đề “Thảm sát Tết Mậu Thân”. Phong trào GDVNHN đăng lại đầy đủ bản dịch bài viết của Elje Vannema trong tuyển tập – tài liệu Thảm sát Mậu Thân ở Huế đã dẫn trên.

Trong bút ký, có đoạn bác sĩ Elje Vannema kể lại rằng: “Tòa án ở Tiểu chủng viện do Hoàng Phủ Ngọc Tường chủ trì. Anh nầy tốt nghiệp đại học Huế và là cựu lãnh tụ sinh viên trong Ủy ban Phật giáo chống chính quyền trước đây.”(PTGDVNHN, sđd. tr. 125.) Tài liệu của nữ bác sĩ Elje Vannema xuất bản năm 1976 và được dịch qua tiếng Việt, nên có thể Tường đã đọc bút ký nầy, hay nghe bạn bè đề cập đến bút ký nầy. Tường hoàn toàn không lên tiếng cải chính.

Sau đó, vào năm 1981, lần đầu tiên trả lời cuộc phỏng vấn quốc tế, Hoàng Phủ Ngọc Tường hãnh diện cho đài WGBH-TV Boston (Hoa Kỳ) biết rằng Tường có mặt ở Huế trong vụ CS tấn công vào Tết Mậu Thân. Tường còn kể rằng lúc ở Huế, có lần vào buổi tối, Tường đi trên một con hẻm lầy lội, tưởng là bùn, nhưng khi bấm đèn lên, thì thấy toàn máu. Như vậy chính Tường xác nhận Tường đã có mặt ở Huế trong vụ Mậu Thân.

Lời phát biểu của Tường bị đả kích nặng nề. Tường bị bà con Huế kết án là người con xứ Huế đã phản bội Huế, dẫn giặc về giết đồng bào Huế. Có thể vì bị đả kích nhiều quá, nếu không muốn nói là bị nguyền rủa nhiều quá, mười sáu năm sau, trong cuộc phỏng vấn của Thụy Khê trên đài RFI (Paris) năm 1897, Tường lại cải chính, và nói rằng Tường bị vu oan, vì Tường không có mặt tại Huế trong Tết Mậu Thân. Thật lạ lùng! Chính Tường nói ra là đã về Huế, dẫm lên máu đồng bào, rồi Tường lại hô hoán là bị vu oan. Hám danh chi ác dữ, vu oan cho chính mình?

Ngoài vụ án thiếu tá Từ Tôn Khán mà những cán bộ XDNT kể lại ở trên, ở Huế còn lan truyền câu chuyện giáo sư lão thành tên T. là thầy của Hoàng Phủ Ngọc Tường, bị du kích CS bắt, đưa đến gặp Tường. Theo mưu kế CS dùng để lừa dân chúng, Tường thả giáo sư T. ra về, và yêu cầu thầy kêu gọi các con của thầy ra trình diện để được “cách mạng khoan hồng”, nhưng cả gia đình nầy bỏ trốn luôn.

Có người còn kể rằng Tường tìm gặp một vài giáo chức ở Huế để vận động thành lập “Hội (hay Liên đoàn) giáo chức yêu nước” hoặc “Hội giáo chức ly khai” theo kiểu Nguyễn Đác Xuân lập hội “Quân nhân Sư đoàn 1 ly khai”. Đây là nhiệm vụ của Liên Minh Các Lực Lượng Dân Tộc, Dân Chủ Và Hòa Bình tại Huế do Tường làm tổng thư ký. Tuy nhiên các giáo chức sợ liên hệ đến chuyện chính trị nên kiếm cách thoái thác. Dự tính của Tường chưa thực hiện được thì CS bỏ chạy. Chuyện nầy râm ran trong giáo giới Huế, chưa tiện công khai mà thôi.

Gần đây, cảm thấy “còn chẳng mấy hồi nữa phải về trời” (lời của Tường), Tường trần tình lần cuối, tự nhận có lỗi là vì hám danh, để chứng tỏ là người trong cuộc. Tường tự thú rằng đã kể lại với đài WGBH-TV Boston những chuyện do người khác kể lại, rồi vơ vào làm như chuyện do Tường chứng kiến, chứ Tường không có về Huế Tết Mậu Thân.

Có ai tin nổi lời trần tình của Tường không? Thôi thì sự thật lịch sử luôn luôn còn có đó. Rồi đây, khi có sự thay đổi chính trị, chắc chắn những sự thật nầy và nhiều sự thật khác nữa, sẽ được đưa ra ánh sáng.

Nói cho cùng, trong sinh hoạt chính trị quan trọng nhứt là vấn đề nhận thức và quan điểm. Từ nhận thức và quan điểm đưa đến hành động. Dầu có hay không có về Huế, dầu công khai hay giấu mặt, những kẻ ăn cơm Quốc gia, kể cả những tên có học vị cử nhân hay tiến sĩ, lại đi thờ ma cộng sản, tiếp tay với bọn khát máu, giết hại đồng bào, phản bội chính những người đã nuôi dưỡng và bảo bọc mình, cũng đáng để thiên hạ lên án rồi. Gieo gió thì gặt bảo. Tạo nhân thì lãnh nghiệp. Đó là lẽ tự nhiên của trời đất.

Nỗi đau Mậu Thân lớn quá, đau nhứt là vì “đàn con nay lớn khôn, mang gươm đao vào xóm làng”. (Nhạc “Cơn mê chiều” của Nguyên Minh Khôi.) Nguyên Minh Khôi còn chấm dứt bản nhạc bằng một lời nhắn nhủ thật thấm thía: “Và người ơi xin chớ quên, người ơi xin chớ quên”. Xin chớ quên để người ơi xin đừng tái phạm. Đây là lời tâm tình tha thiết, luôn luôn âm vang như hồi chuông nguyện cầu trong tâm tư người Việt, còn ở trong nước hay tha phương trên khắp nẻo toàn cầu.

Kết luận

Khoảng trên 80 năm trước, ngày 4-7-1885 (23 tháng 5 ất dậu), Tôn Thất Thuyết lãnh đạo cuộc tấn công Pháp ở kinh thành Huế, bị thất bại, phải cùng vua Hàm Nghi bỏ chạy lên Tân Sở (Quảng Trị), rồi ra Hà Tĩnh, mở cuộc Cần vương.

Trong biến cố nầy, một tác giả Pháp có mặt tại chỗ, thuật lại như sau: “Người Việt thiệt hại lớn lao. Người ta đã chôn hay thiêu hơn tám trăm người chết.” (Nhiều tác giả, Les grands dossiers de l’illustration: L’Indochine, l’Histoire d’un siècle 1843-1944, Paris: Le Livre de Paris, 1987, tr. 78. Nguyên văn: Les Annamites ont du faire des pertes énormes. On a enterré ou brulé plus de huit cent de leurs.)

Để tưởng niệm những người đã chết vì cuộc chiến chống Pháp, dân chúng Huế lập Miếu Âm Hồn ở góc đường Đông Ba và đường Âm Hồn (thời VNCH là đường Mai Thúc Loan và đường Nguyễn Hiệu), và chính quyền nhà Nguyễn đã lập Đàn Âm Hồn ở Cầu Đất để hàng năm dâng hương cúng tế, tưởng niệm những nạn nhân trong trận kinh thành thất thủ ngày 4-7-1885.

Xin chú ý, những nạn nhân năm 1885 ở Huế đã hy sinh trong lửa đạn chiến tranh. Người Pháp là thực dân ngoại quốc đến xâm lăng nước ta, nhưng không giết hại bừa bãi dân Việt. Sau khi trận đánh chấm dứt, là chấm dứt luôn việc chém giết.

Trong khi đó, cũng tại Huế, trong biến cố Mậu Thân năm 1968, sau khi tạm chiếm Huế, cộng sản đã giết hại một cách dã man, tùng xẻo nạn nhân như thời Trung cổ, chôn sống hàng ngàn thường dân vô tội, chôn sống cả những ân nhân nước ngoài. Thế cũng chưa đủ. Sau năm 1975, nghĩa trang những nạn nhân Tết Mậu Thân bị cộng sản dẹp bỏ, san phẳng, không còn dấu tích. Những miếu mạo thờ phượng oan hồn uổng tử Tết Mậu Thân cũng bị đập nát. Nhà cầm quyền cộng sản thì hằng năm ăn mừng biến cố Mậu Thân như những người man rợ thời hoang dã nhảy múa quay cuồng khi giết được con mồi. Xem như thế, cộng sản Việt Nam quá sức tàn ác, tàn ác gấp trăm lần thực dân Pháp nữa.

Tội lỗi nầy không bao giờ phai trong ký ức của người Việt và trong lịch sử dân tộc Việt.

(Toronto, 19-2-2018)

Kính mời quý vị đồng hương vùng Toronto và phụ cận tham dự LỄ TƯỞNG NIỆM NẠN NHÂN CỘNG SẢN TẾT MẬU THÂN do Liên hội Người Việt Canada cùng các Tôn giáo và Hội đoàn trong Cộng đồng, tổ chức lúc 01 giờ trưa ngày Thứ Bảy 3-3-2018 tại Northwood Community Centre, số 15 Clubhouse Crt., North York, Ontario, điện thoại: 416-395-7876.

Trần Gia Phụng

danlambaovn.blogspot.com

Đăng tải tại Chính Trị - Xã hội - Kinh Tế - Thời Sự | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tiểu thương chợ Quảng Tín tố cáo giới cầm quyền Đak Nông câu kết với chủ đầu tư tước đoạt tài sản của dân

Tiểu thương chợ Quảng Tín tố cáo giới cầm quyền Đak Nông câu kết với chủ đầu tư tước đoạt tài sản của dân

Trần Quang Thành (Danlambao) – Chương trình 135 xây dựng nông thôn mới đúng là một dự án mầu mỡ để nhóm quyền lực và nhóm lợi ích câu kết vơ vét; Là trùm khế ngọt để họ thay nhao trèo hái suốt ngày. Dự án chợ nông thôn mới Quảng Tín tỉnh Dak Nông là một ví dụ.

Hơn 5 năm qua, gần 100 tiểu thương xã Quảng Tín huyện Đắk R’lấp tỉnh Đắk Nông liên tục gửi văn bản khiếu kiện đến các cơ quan từ địa phương đến trung ương để kiến nghị một số vấn đề liên quan đến việc thực hiện Dự án xây dựng chợ Quảng Tín.

Trong văn bản khiếu kiện, các hộ tiểu thương, tố cáo chủ đầu tư dự án là Công ty trách nhiệm hữu hạn Nam Nhân ở huyện Đắk R’lấp đã thực hiện không đúng chủ trương, thủ tục; không công khai, minh bạch với người dân; không thương thảo bàn luận giải quyết hợp đồng kinh doanh có thời hạn 30 năm tại chợ Quảng Tín cũ mà trước đây người dân đã ký kết với UBND xã Quảng Tín… Công ty Nam Nhân không có đủ năng lực để đầu tư dự án, có hành vi bán đất của dự án cho người khác

Ngày 13/8/2013, UBND tỉnh Đak Nông có Quyết định phê duyệt quy hoạch xây dựng chợ Quảng Tín. Đến ngày 27/12/2013, UBND tỉnh lại có Công văn số 5795/UBND-KTTC với nội dung đồng ý chủ trương cho Công ty TNHH Nam Nhân thực hiện Dự án.

Đến ngày 17/1/2014, UBND tỉnh phê duyệt dự án và cấp Giấy chứng nhận đầu tư số 631210000160 cho Công ty TNHH Nam Nhân làm chủ đầu tư xây dựng chợ Quảng Tín. Theo đó, dự án có quy mô 19,8 ha, tổng kinh phí đầu tư hơn 54 tỷ đồng, được xây dựng ngay tại địa điểm chợ Quảng Tín cũ và dự kiến đến cuối năm 2015 sẽ hoàn thành, đi vào hoạt động.

Tuy nhiên, do trong quá trình thực hiện dự án, chủ đầu tư và giới cầm quyền địa phương đã gây ra một số sai phạm gây bức xúc cho người dân, đặc biệt là gân 100 hộ tiểu thương đã có nhiều năm kinh doanh ở chợ Quảng Tín cũ dẫn đến phát sinh khiếu kiện. Chẳng hạn, để giải phóng mặt bằng triển khai dự án, đầu năm 2014, Công ty Nam Nhân đã xây dựng một khu chợ tạm ngay bên cạnh chợ Quảng Tín cũ. Điều đáng nói là chợ tạm chỉ hoạt động đến cuối năm 2015, nhưng chủ đầu tư đã buộc người dân phải thuê mặt bằng với giá 1,6 triệu đồng/m2. Trong khi đó, cơ sở vật chất tại chợ tạm không đảm bảo, thiếu công trình vệ sinh, không có hệ thống xử lý nước thải. Chính những điều bất hợp lý đó, nên cho đến nay mới chỉ có một vài hộ dân vào chợ tạm để kinh doanh, còn lại vẫn đang hoạt động trong chợ cũ và nhiều người trong số đó đã gửi văn bản kiếu kiện tới các cơ quan chức năng, đồng thời nhất quyết không chịu bàn giao mặt bằng cho chủ đầu tư.

Đến nay, Công ty trách nhiệm hữu hạn Nam Nhân mới chỉ được cấp quyền sử dụng tổng cộng 1,3 ha đất để thực hiện Dự án chợ Quảng Tín theo Quyết định số 1550/QĐ-UBND ngày 15/10/2014 của UBND tỉnh. Như vậy, việc đầu năm 2014, Công ty tiến hành giải phóng mặt bằng, xây dựng chợ tạm là đã tự ý sử dụng đất của Nhà nước trước khi được giao đất.

Chưa dừng lại ở đó, chủ đầu tư còn tự ý phân lô trong vùng quy hoạch dự án để bán lại cho người dân. Đến nay, đã có một số hộ dân mua đất từ công ty và đang có kế hoạch xây dựng cơ sở hạ tầng để kinh doanh hoặc cho thuê lại.

Về vấn đề này, tiểu thương Nguyễn Thị Tuyết, trú tại Quảng Tín, phản ánh: “Mục đích Nhà nước giao đất là để xây dựng chợ, nhưng không hiểu sao chợ thì chưa xây dựng mà chủ đầu tư lại phân lô để bán cho người dân. Thậm chí, chủ đầu tư còn hứa hẹn là sẽ cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất dài hạn cho những ai mua đất”.

Nội dung tố cáo của tiểu thương Nguyễn Thị Tuyết như sau – Mời quí vị cùng theo dõi.

Youtube bà Nguyễn Thị Tuyết tố cáo

Trần Quang Thành

danlambaovn.blogspot.com

Đăng tải tại Chính Trị - Xã hội - Kinh Tế - Thời Sự | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bài điếu văn cho 3 Ếch và đám nhái

Bài điếu văn cho 3 Ếch và đám nhái

Nguyên Thạch (Danlambao) – Có thể cá nhân anh sẽ không tin rằng lão TBT (Thằng Ba Trợn) Trọng Lú nó ác đến thế, nó lật lọng đến thế? Vậy là những gì nó hứa với anh khi bước chân của anh trước khi bước xuống các bậc tam cấp của phủ Thủ tướng rằng: “Đồng chí Thủ tướng cứ an tâm về làm người tử tế, là cương vị của một đảng trưởng, tức chúa đảng, một người trên triệu triệu người và chỉ dưới 1 người… tôi sẽ “đảm bảo” cho đồng chí “an toàn trăm phần trăm”. Tôi hứa với đ/c rằng không có đứa nào dám động đến sợi lông… của đồng chí cả ngài Thủ tướng ạ.” Anh ngây thơ quá không? Anh vẫn tin cộng sản? Để rồi đến một lúc anh phải trả cái giá quá đắt cho niềm tin cùng sự hãnh tiến mà anh nghĩ là anh rất thông minh. Nhưng anh Dũng ơi, sẽ có một lúc mà anh phải ngước mặt lên mà rống thật to như lời oán trách Trời cao: “Thiên sinh Dũng hà sinh Trọng”?.

*

Thưa anh Ba, đúng lý ra tôi sẽ gọi anh là đồng chí cho phù hợp với chức danh của anh vì tôi với anh cùng là người miền Nam, sinh ra và lớn lên ở miền Nam, nhưng tiếc thay 2 ta có 2 chí hướng khác nhau nên không thể nào có cách xưng hô đó.

Mặc dù anh chỉ học lớp Ba trường làng rồi giở thói hư hỏng, theo Việt Cộng vô bưng nhưng hy vọng anh không quên đi ký ức về một nền giáo dục đầy nhân bản, không kỳ thị là ba mẹ bà con của anh là VC mà vẫn cho anh đi học thoải mái. Nhưng lỗi là do anh khờ quá, khờ đến độ mà anh đã phải gánh chịu bao gian nan trong suốt quảng đời.

Cho dẫu về sau đường tương lai của anh có thăng quan tiến chức, anh có sở hữu được khối tài sản kếch xù, tiền vàng không biết đâu mà chứa cho hết nhưng liệu tiền bạc, tài sản có làm cho anh vui cho đến hết cuộc đời? Khi cuối đời anh phải đối mặt với nhiều bủa vây của quả báo nhãn tiền để rồi tên anh sẽ mãi mãi ghi vào sử sách là “Một tên tham quan nhất lịch sử ngàn năm của đất nước Việt Nam”.

Có một điều mà tôi muốn nói thật lòng về đánh giá của mình là Việt Cộng ở miền Nam tuy không khôn lanh hơn bọn Cộng sản Bắc Việt (CSBV) nhưng về mức độ tàn ác thì VC không kém gì tụi CS Bắc. Còn nói về mức độ NGU thì các anh ngu hơn hẳn tụi Bake75 rất nhiều, vì chúng là những người biết “ný nuận” thâm. Các anh ngây ngơ, các anh phản thùng lại Việt Nam Cộng Hòa (VNCH), một thể chế có đầy chính nghĩa cùng sự Nhân Bản của nó đã cho phép các anh tồn tại mà phá phách tiếp tay, hậu thuẫn cho bọn CSBV đánh cướp miền Nam để rồi lớp Việt Cộng các anh cũng như đồng bào cả miền Nam mới gánh chung số phận cùng cả nước để trở thành lớp dân nô lệ.

Lúc anh còn quyền còn chức, còn đầy đủ thế lực, đầy đủ dịp để hòa mình cùng đồng bào cũng như có nhiều có nhiều cơ hội để bắt tay với Hoa Kỳ nhằm lật ngược thế cờ một cách ngoạn mục để chính bản thân anh lên làm Tổng thống nhằm chuộc lại bao lỗi lầm mà tôi tin rằng toàn dân cả Bắc lẫn Nam sẽ tha thứ tội lỗi cho anh và các đồng chí thuộc phe nhóm của anh, NHƯNG KHÔNG, các anh đã không hiểu và không làm được điều đó mặc dù tôi có vài bài viết nói xa nói gần để cảnh báo cũng như vẽ đường cho hươu chạy nhưng tiếc thay con hiêu đầu đàn cùng cả bầy hiêu miền Nam khờ khạo quá nên đã không nghe và hậu quả thì giờ đây đã chứng minh y cheng những gì mà tôi đã mách bảo cho anh. Nếu ngày xưa, lúc Hoa Kỳ đã tạo cho Việt Nam cơ hội thoát Trung mà anh có cái gan nghe theo thì giờ đây anh đâu phải lâm vào cảnh thảm bại thế này hả anh? Tiếc thay!.

Nói có sách, mách có chứng, biết rằng đã quá muộn, các anh không còn hy vọng gì ráo trọi. Bản thân anh, gia đình anh và các đồng chí phe nhóm của anh rồi sẽ bị bức tử như cái bức tử ập đến một cách không thương tiếc do CSBV cho Mặt trận giải phóng miền Nam (MTGPMN) của dạo nào. Tôi sẽ trưng lại địa chỉ các bài viết để bản thân anh đọc lại cho thấm thía về cái sự NGU của mình.

Là phàm nhân, không ai biết trước được những gì sẽ xảy ra cho cuộc đời của mình nhưng con người biết nhạy cảm mà đón nhận những lời khuyên nhủ, mách bảo thì ít ra cũng có thể tránh được ít nhiều tai họa. Thái độ hãnh tiến, kiêu ngạo là những con dao có thể khứa cổ mình bất cứ lúc nào.

Bài điếu văn hôm nay cho anh khi anh vẫn còn sống nhan nhản, cặp mắt của con “Ếch bà” vẫn còn mở to không chợp mắt, điều đó còn có nghĩa là anh và các đồng chí của anh cũng sẽ không tin là anh và các anh sẽ không có bài điếu văn sớm đến thế.

Vâng, tin hay không đó là cái quyền tự nhiên của mỗi con người. Ngày xưa khi còn quyền lực, miệng hét ra lửa như Đinh La Thăng, như Trần Đại Quang, như Tô Lâm… bây giờ, nhưng các ông ấy đã không bao giờ ngờ có ngày mà các ông phải khóc lóc, lạy lục van xin một cách hèn hạ và nhục nhã như hôm nay.

Nhân tiện, người viết trích dẫn một vài đoạn trong các bài viết để chứng tỏ rằng “Nói có sách, mách có chứng” như sau:

“Những tưởng rằng với hố sâu tội lỗi, Nguyễn Tấn Dũng có thể hối cải để đổi công chuộc tội. Nhưng không, ông không làm gì cả, ngay cả với việc tự cứu ông. Ông không thể làm được những việc rất cần thiết này vì ông hoàn toàn không có bản lãnh hay Trời đã định phận ông phải là như vậy?. Câu hỏi này còn chưa ngã ngũ nhưng chuyện: Có vay có trả là định luật. Ông đã mắc nợ quá nhiều thì tới ngày ông phải trả đó là lẽ đương nhiên. Sẽ không ai thương tiếc, không ai đoái hoài cho cái chết vô tích sự của những tên bất tài vô tâm, mà hôm nay tôi có thể khẳng định rằng ngày bài viết này được tung ra công chúng cũng là ngày để đánh dấu khoảng thời gian mà Nguyễn Tấn Dũng đã chết lâm sàng.”

“Điều bất hạnh nhất đối với một con người là sống nhưng đã đánh mất niềm tin từ những người chung quanh. Sự bất hạnh đó sẽ là nỗi nhục cho Nguyễn Tấn Dũng vì dẫu sao ông cũng đã từng là vị Thủ tướng của một quốc gia. Chuỗi ngày sắp đến, ông có thể còn nhiều tiền, ông có thể bị những kẻ khác giựt lấy nhưng điều chắc chắn là ông sẽ không còn tư cách. Chuỗi ngày còn lại có thể ông sẽ giữ được mạng mà xin tỵ nạn ở Pháp, ở Thụy Sĩ hay bất cứ nơi đâu chịu dung túng ông, hoặc ông có thể bị mất mạng như thân phận của một con chó xà mâu mà người ta muốn trừ khử xa lánh. Bản thân ông, ông chết, ông sống?. Mặc ông, nhưng với công chúng Nguyễn Tấn Dũng thật sự đã chết khi những bài viết như thế này tung ra công chúng.”

Có thể cá nhân anh sẽ không tin rằng lão TBT (Thằng Ba Trợn) Trọng Lú nó ác đến thế, nó lật lọng đến thế? Vậy là những gì nó hứa với anh khi bước chân của anh trước khi bước xuống các bậc tam cấp của phủ Thủ tướng rằng: “Đồng chí Thủ tướng cứ an tâm về làm người tử tế, là cương vị của một đảng trưởng, tức chúa đảng, một người trên triệu triệu người và chỉ dưới 1 người… tôi sẽ “đảm bảo” cho đồng chí an tàn trăm phần trăm. Tôi hứa với đ/c rằng không có đứa nào dám động đến sợi lông… của đồng chí cả ngài Thủ tướng ạ.”

Anh ngây thơ quá không? Anh vẫn tin cộng sản? Để rồi đến một lúc anh phải trả cái giá quá đắt cho niềm tin cùng sự hãnh tiến mà anh nghĩ là anh rất thông minh. Nhưng anh Dũng ơi, sẽ có một lúc mà anh phải ngước mặt lên mà rống thật to như lời oán trách Trời cao: “Thiên sinh Dũng hà sinh Trọng”?.

Bài điếu văn cho những người còn sống mạn phép chấm dứt ở đây với lời chúc các anh sớm về Đoàn Tụ với bác ở dưới.

Nguyên Thạch 

danlambaovn.blogspot.com

Tái Bút: kèm theo đây là những bài viết trước đây của tôi, nếu anh và các anh có còn thời gian cùng tâm trí thì đọc, bằng không thì lúc rảnh rang ở địa ngục đọc cũng không muộn.

1- http://danlambaovn.blogspot.com/2016/02/nguyen-tan-dung-that-su-la-mot-ten-bat.html

2- http://quanlambao.blogspot.ca/2015/01/hay-chon-lua-cai-it-te-nhat.html

3- https://hon-viet.co.uk/NguyenThach_HayDocToanLucDeThoatCongVaThoatTrung.htm

4- http://danlambaovn.blogspot.com/2016/01/neu-phai-chon-thi-chon-mat-tien-hay-mat.html

Đăng tải tại Chính Trị - Xã hội - Kinh Tế - Thời Sự | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Phim “Ile de Lumière”

Phim “Ile de Lumière”

Từ Thức (Danlambao) – Cuốn phim “Ile de Lumière” về chiếc tầu được đặt tên là Đảo Ánh Sáng, đã cứu vớt hàng trăm ngàn boat people Việt Nam sẽ được trình chiếu trên đài truyền hình quốc gia Pháp France 2, 23H05 đêm thứ ba 20/02/2018.

Cuốn phim của điện ảnh gia Nicolas Jallot đã gây xúc động lớn khi trình chiếu trong Đại hội Quốc Tế Phim Ảnh Lịch Sử (Festival International du Film d’Histoire) tại Pessac (Pháp) tháng 11 vừa qua.

Trong 65 phút, cuốn phim đã thuật lại cuộc vượt biển hãi hùng của hàng triệu người Việt đi tìm tự do khi Cộng Sản xâm chiếm miền Nam VN.

Nhiều khán giả tại đại hội đã không cầm được nước mắt, nhưng cũng đã hãnh diện vì dân tộc Pháp, trong dịp này, đã bày tỏ tinh thần quảng đại, nhân đạo đáng cảm phục.

Nicolas Jallot nói, trong một cuộc phỏng vấn trên đài phát thanh Frnce Inter, có nưóc Pháp trước và sau Ile de Lumière. Trước Ile de Lumière, người Pháp thường chia rẽ, tranh cãi về mọi vấn đề. Ile de Lumière là trường hợp hy hữu tất cả xã hội Pháp đã ủng hộ hết lòng một chương trình nhân đạo.

Trước Ile de Lumière, nước Pháp chia ra hai phe, tả và hữu. Những gì phe tả ủng hộ, phe hữu chống, và ngược lại. Với Ile de Lumière, hai lãnh tụ trí thức, hai triết gia hàng đầu của Pháp, Jean Paul SARTRE, lương tâm của tả phái, và Raymond Aron, lương tâm của hữu phái, sau 30 năm bút chiến gần như hận thù, đã bắt tay nhau, vào điện Elysée để yêu cầu tổng thống Valéry Giscard d’Estaing đón nhận boat people.

Sartre trước đó đã từ chối giải Nobel văn chương, từ chối gặp gỡ bất cứ một chính trị gia nào bị ông ta cho là phản động.

Lần đầu tiên tất cả báo chí thuộc mọi khuynh hướng đều nồng nhiệt ủng hộ một chương trình nhân đạo. Trừ một bài báo rụt rè trên tờ L’Humanité của Đảng Cộng Sản Pháp, tờ báo vốn bênh vực người anh em Cộng Sản Việt Nam một cách nhiệt thành hơn, chỉ trích các đảng phái chính trị khác đã “lợi dụng một thảm kịch để bôi nhọ cuộc chiến đấu của người Cộng Sản VN.”. Nhưng đó chỉ là tiếng nói trong sa mạc

Trước một phong trào nhân dân nhất trí chưa từng có, tổng thống Pháp đã quyết định đón nhận, giúp an cư lạc nghiệp cho 130.000 boat people, mặc dù chính sách của ông lúc đó là hạn chế tối đa di dân vì nước Pháp đang gặp khó khăn kinh tế và vấn đề di dân đã bắt đầu rắc rối trong xã hội Pháp.

Nicolas Jallot nói sau đó, nước Pháp đã đón nhận 300. 000 thuyền nhân, và họ đã hội nhập, thành công, đóng góp cho xã hội Pháp, không gây một vấn đề gì.

Nicolas Jallot là một điện ảnh gia, một tác giả chuyên về những vấn đề hậu Cộng Sản. Ông đã viết hàng chục cuốn sách và nhiều phim tài liệu về Nga, Đông Âu, nhất là giai đoạn sau khi bức tường Berlin sụp đổ.

Ông nói lần đầu, thực tế phũ phàng về thiên đường Cộng Sản đã đập vào mắt người Pháp. Trước đó đã có những tác phẩm tố cáo, như những tác phẩm của Soljénitsyne, nhưng không có gì gây ấn tượng mạnh hơn là những hình ảnh.

Mỗi ngày, trong mỗi gia đình, người ta theo dõi hoạt động của con tàu Ile de Lumière, không cầm được nước mắt trước địa ngục trần gian và hãnh diện thuộc một dân tộc đã đứng ra cứu vớt người tỵ nan.

Hình ảnh boat people lần đầu đến với người Pháp đầu tháng 11/ 1978 với phóng sự về tàu Hải Hồng, một con tàu chờ 2500 thuyền nhân bị chặn ở biển, không được phép vào hải phận Malaysia.

Hai ngàn 500 người đói khát, bịnh tật giữa trùng dương. Từ đó, các phóng sự liên tiếp trên các đài truyền hình nói về thảm cảnh của hàng triệu người Việt Nam bất chấp sóng biển, hải tặc cướp bóc, hãm hiếp đã vượt biển tìm tự do, chạy trốn một xứ sở mà trước đó báo chí thiên tả nói vừa được giải phóng.

Cả một thế hệ người Pháp, chứng kiến trực tiếp cuộc chạy trốn kinh hoàng của người Việt, đã coi như được chích ngừa vĩnh viễn giấc mộng “xã hội chủ nghĩa” kiểu Mars, Lénine.

Hình ảnh bi thảm của thuyền nhân tàu Hải Hồng đã khiến Bernard Kouchner, một “French doctor” nổi tiếng về những chương trình nhân đạo ở Phi và Á Châu, nghĩ đến việc tạo con tàu Ile de Lumière đi cứu vớt thuyền nhân lênh đênh ngoài biển cả.

Sáng kiến của bác sĩ Kouchner được cả nưóc Pháp ủng hộ, khởi đầu là các nhà trí thức, nghệ sĩ tên tuổi như Michel Foucault, André Gluckmann, Yves Montand, Simone Signoret.

Ile de Lumière đã tuần tiễu cả vùng biển Đông Nam Á để cứu, chăm sóc và định cư hàng trăm ngàn thuyền nhân, mở đầu cho nhiều con tàu khác, nhiều chương trình nhân đạo lớn lao khác.

Sau 1975, đã có hàng triệu người vượt biển. Ít nhất một phần ba đã bỏ mình trên biển cả.

Việc một đài truyền hình quốc gia chiếu một cuốn phim về thuyền nhân VN chứng tỏ, vói công luận thế giới, đó vẫn còn là một thảm kịch lớn nhất trong lịch sử cận đại.

https://vimeo.com/232827503

Từ Thức

danlambaovn.blogspot.com

Đăng tải tại Chính Trị - Xã hội - Kinh Tế - Thời Sự | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tang tóc những ngày Xuân

Tang tóc những ngày Xuân

Kông Kông (Danlambao) – Khởi đầu là Tết Mậu Thân, năm 1968. Cộng sản miền Bắc bất ngờ tổng tấn công vào các đô thị trên toàn miền Nam, ngang nhiên vứt bỏ tuyên bố ngưng bắn trước đó của chính họ. Đã thế còn vu cáo ngược ngạo là chính VNCH vi phạm lệnh ngưng bắn!

Dù bị động vì bất ngờ, quân lực VNCH chỉ dao động nhất thời, rồi tổng phản công càn quét cộng quân khắp các mặt trận trong một thời gian rất ngắn. Chỉ có Huế là nơi phải kịch chiến ròng rã 25 ngày đêm mới giành lại được, vì đó là nơi cộng sản miền Bắc quyết giữ. Muốn tạo thành chuyện đã rồi, họ thành lập ngay cơ quan hành chánh. Vì thế quân số cả hai bên bị tổn thất nặng nề. Và “thành tích” lớn nhất của cộng quân đạt được là hành quyết khoảng 6.000 người ở Huế trước khi tàn quân tháo chạy.

Con số người bị giết tập thể là sự thật. Các cơ quan truyền thông thế giới đã đưa tin với đầy đủ chứng cứ. Thế nhưng, mãi 50 năm sau, cộng sản vẫn ngụy biện cho đó là con số tuyên truyền của chính phủ VNCH. Và biện minh người bị giết do “quân nổi dậy” chứ không phải họ chủ trương!

Ấy thế mà một số người tự nhận là trí thức còn ở miền Bắc vào thời điểm đó vẫn tin!

Vì, nếu là trí thức, thì không cần đến phân tích sâu xa mà chỉ biết tự đặt câu hỏi vào loại đơn giản nhất. Đó là, tại sao khi miền Nam bị sụp đổ con số người trốn chạy không phải chỉ vài chục ngàn? Ví dụ vài chục ngàn đó vốn “có nợ máu với nhân dân” mà là cả triệu? Và còn nhiều hơn nữa?

Cả triệu người đã bỏ lại gia sản cả đời gây dựng, bất chấp mạng sống để ra đi với hai bàn tay trắng? Tại sao?

Câu trả lời là vì chính họ là nạn nhân hoặc đã từng chứng kiến thảm cảnh do cộng sản gây ra. Từ khủng bố, ám sát, đặt chất nổ khắp miền Nam như “cơm bữa”, cụ thể hơn là thảm sát Mậu Thân ở Huế.

Không chịu tin một sư thật hiển nhiên như vậy thì trí thức loại nầy đã bị nhồi sọ, là nạn nhân bị tuyên truyền kiểu Joseph Goebbels [1] Bị nhồi sọ nên nghĩ những gì đảng nói là đúng còn con số thật về số người chết của VNCH là bịa đặt!

Từ, nạn nhân của Goebbels, số trí thức nầy trở thành đệ tử của Goebbels khi lên tiếng giống như đảng, bất chấp chứng cứ lịch sử đa chiều có trên internet.

Trí thức còn bị tẩy não đến như vậy huống gì dân thường?

Đây là lý do chính tại sao chế độ cộng sản đang mục ruỗng và phản quốc vẫn tồn tại!

Hôm nay, mồng Hai Tết, đúng 39 năm đã trôi qua kể từ ngày 17 tháng 2 năm 1979, là ngày Đặng Tiểu Bình dùng 60 ngàn quân tiến đánh toàn bộ 6 tỉnh biên giới phía Bắc. Giặc đã tàn sát dã man hàng chục ngàn người vô tội, bất kể phụ nữ và trẻ em dưới gót chân xâm lược. Họ phá hủy không chừa một thứ gì trước khi bị đánh bại chạy trở về nước.

Ngày đó báo chí đưa tin với rất nhiều chi tiết, muốn khắc ghi hận thù giặc phương Bắc vào trí nhớ của mọi người và các thế hệ kế tiếp. Hàng chục ngàn quân dân đã hy sinh để bảo vệ tổ quốc. Những bia đá đã được dựng lên ghi dấu những chiến tích, những địa điểm giặc gây ra tội ác.

Thế nhưng, từ khi hệ thống các nước cộng sản sụp đổ dây chuyền, thấy rõ nguy cơ có thể bị tan rã ngay trước mắt nên các nhân vật chóp bu của đảng lúc bấy giờ đã không ngần ngại kéo nhau qua Thành Đô xin đầu phục quân thù để cứu đảng. Với thái độ sớm đầu tối đánh như vậy thì chắc chắn Bắc Kinh không thể nào tha thứ! Do đó số phận của đảng đang nằm trong mật ước Thành Đô. Và từ đây đảng phải thực hiện theo chỉ thị của quân thù.

Lịch sử Việt Nam lại từng bước bắt đầu làm thân phận nô lệ mới.

Thời sự đang diễn ra không thể rõ ràng hơn nữa!

Bây giờ đảng đang ráo riết mở lò để “ấp trứng Giáo sư, Thạc sĩ, Tiến sĩ”. “Trứng” nở càng nhanh càng tốt. Vì người Việt vốn sính bằng cấp nên hễ cứ “Giáo sư”, “Thạc sĩ”, “Tiến sĩ” đương nhiên là “trí thức”. Mà “trí thức” đã nói là được lắng nghe. Đảng đang rất cần loại “trí thức” nầy để tuyên truyền vì bộ mặt thật của đảng đã quá nhem nhuốc, bị lộ nguyên hình sau hàng chục năm dài chỉ chuyên lừa đảo!

Từ biển máu tổng tấn công Tết Mậu Thân đến chiến tranh biên giới phía Bắc đều nằm trong những ngày Xuân. Thay vì được hưởng ít ngày hiếm hoi trong an bình, hạnh phúc thì những ngày nầy với người Việt đã biến thành ngày giỗ chung cả nước!

Ai gây ra thảm cảnh máu xương nầy mà linh đình lễ hội?

Giữa thời khắc thiêng liêng của năm mới, xin được hỏi: Trí thức Việt Nam, các người đang ở đâu? Xin hãy hành động! Hay chỉ rặt toàn loại trí thức xã hội chủ nghĩa?

(Mồng Ba Tết năm Mậu Tuất, 18/2/2018)

Kông Kông

danlambaovn.blogspot.com

[1] http://www.history.com/topics/world-war-ii/joseph-goebbels

Đăng tải tại Chính Trị - Xã hội - Kinh Tế - Thời Sự | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cuộc tàn sát hiệu quả và tiết kiệm đạn

Cuộc tàn sát hiệu quả và tiết kiệm đạn

Stewart Harris * Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch – Cộng sản đã hành quyết hàng trăm dân thường trong cuộc tấn công của họ vào dịp Tết, nhưng cuộc tàn sát ấy đặc biệt thấy rõ ở Huế và xung quanh Huế, nơi số người bị giết ước tính từ 200 đến 400. Ký giả người Anh Stewart Harris, người phản đối chính sách Mỹ tại Việt Nam và tuyên bố rằng”bản năng của tôi là không duy trì cuộc thảm sát này bằng cách viết tuyên truyền”, mới đây đã đến Huế và khu vực lân cận để điều tra các vụ hành quyết. Tuần qua ông ông đã tường thuật những gì ông tìm thấy trên tờ The Times of London:

Quân đội Bắc Việt và Việt Cộng đã hành quyết nhiều người Việt, một số người Mỹ và một vài người ngoại quốc khác trong cuộc giao chiến ở Huế và xung quanh Huế. Tôi chắc chắn về điều này sau khi ở Huế vài ngày để điều tra tố cáo về các vụ giết người và tra tấn. Tôi thấy và chụp nhiều hình cho mình, nhưng tất yếu tôi nhờ vào nhiều dân thường và lính, người Việt, người Mỹ, người Úc và những người khác. Tất cả họ dường như đều là những nhân chứng trung thực, kể lại đúng những gì họ tin là sự thật.

Vào buổi chiều nắng đẹp ở thung lũng xanh ở Nam Hòa, cách Huế độ mười sáu cây số về hướng tây nam, tôi cùng với thượng sĩ Ostara, một cố vấn Úc với quân đội Nam Việt, đứng trên bờ dốc của một cái hố vừa mới đào. Dưới đáy là những chiếc chiếu lác bên trên các tấm ni lông. Ostara kéo chúng ra và tôi thấy hai thi hài người Việt với hai cánh tay bị trói quặc ra đằng sau ở phía trên khuỷu tay. Họ bị bắn từ phía sau xuyên qua đầu, viên đạn bay thoát ra qua miệng. Khuôn mặt họ khó mà nhận ra, nhưng ngày hôm qua, sau khi nghe có miếng đất gần lề đường bị đào lấp này, 27 phụ nữ trong làng vác cuốc đi bộ khoảng năm cây số đến đây để đào tìm xác chồng và con mất tích. Ostara bảo tôi địch quân trên đường đến Huế đã đi ngang qua làng họ. Chúng đã bắt đi 27 người nam. Nhiều người trong số này là lãnh đạo làng và nhiều người khác trẻ hơn, đủ mạnh để làm phu khuân vác hay làm lính phụ.

“Tòa án quân sự cộng sản chỉ cần kết án họ là kẻ thù của nhân dân rồi đem họ đi hành quyết,” Bob Kelly, trưởng cố vấn tỉnh ở tỉnh Thừa Thiên, nói.

“Những nạn nhân này là những người lãnh đạo, thường thường là những người hoàn toàn chẳng quan trọng. Những người khác bị hành quyết khi họ chẳng còn ích lợi, hay khi họ không hợp tác họ bị bắn chết để khỏi phiền toái. Một số nhân viên của tôi bị cắt xẻo tàn nhẫn, nhưng tôi thì muốn tin họ làm như thế sau khi những nạn nhân bị giết. Nạn nhân bị trói tay và bị bắn đằng sau đầu. Tôi có giúp đào một xác ra, nhưng người Việt mà tôi kính trọng đã bảo tôi rằng nhiều người bị chôn sống.”

Trung úy Gregory Sharp, cố vấn Mỹ với Tiểu đoàn 21 Biệt Động Quân VNCH, bảo tôi vào ngày 14 tháng Ba lính Tiểu đoàn ông tình cờ gặp 25 hố chôn mới ở một nghĩa địa cách Huế tám cây số về hướng đông. Ở sáu hố chôn những cái đầu nhô lên trên đất đầy cát và, theo Sharp, “những cái đầu này chẳng còn lại gì nhiều- tôi nghĩ chắc do chó và chim ó ăn. Có người bị bắn vào đầu có người không. Tôi nghĩ họ bị chôn sống.Ở một chỗ có nhiều vết giống như vết cào cấu trên cát, như thể ai đấy cố cào đất để thoát ra.”

Ở Quận Tả Ngạn ba thượng sĩ Úc thấy bảy người ở một trong ba hố mà họ đã tìm thấy. Họ bảo tôi bảy người bị trói tay này bị bắn xuyên qua đầu từ phía sau lần lượt từng người một.

Ngay sau khi đến Huế tôi đi trên xe Jeep cùng với ba sĩ quan VNCH để xem xét những địa điểm nơi những thi hài của những người bị hành quyết đã được tìm thấy. Đầu tiên chúng tôi đến trường Trung Học Gia Hội ở Quận Hai, phía đông thành nội. Ở đây 22 hố chôn mới được tìm thấy, mỗi hố có từ ba đến bảy thi hài. Thật là một nơi vẫn còn khiến người ta rùng mình kinh hoàng. Các sĩ quan bảo tôi những nạn nhân đã bị trói, và lần nữa, hầu hết bị bắn xuyên qua đầu, nhưng cũng có “nhiều người bị chôn sống.”

Có khoảng 40.000 người Công giáo ở Huế. Chuyện gì đã xảy ra với họ? Khoảng ba phần tư người Công giáo ở Huế sống tại Phú Cam, thuộc vùng ngoại ô phía nam thành phố. Họ chống cự lại mãnh liệt khi địch quân tiến vào, và nhiều người bị hành quyết. Bốn linh mục người Việt bị bắt đi còn ba linh mục ngoại quốc bị giết chết. Hai linh mục người Pháp thật sự được Việt Cộng cho phép quay về lại Phú Cam để giúp các sơ- thế rồi trên đường về họ bị bắn chết. Một linh mục người Pháp khác bị bắn chết, có lẽ vì ông là cha tuyên úy cho người Mỹ.

Khi mô tả khái quát tất cả những bằng chứng này về hành vi của Việt Cộng và quân Bắc Việt ở Huế, một điều rất dễ hiểu mà chẳng khiến ai nên ngạc nhiên: như thường lệ cộng sản đã thực thi một cách hiệu quả chính sách trừng phạt bằng cách hành quyết những người lãnh đạo được chọn lọc mà ủng hộ kẻ thù của cộng sản. Ở Huế, cũng như ở những nơi khác, nói chung họ không thể nào bắt và hành quyết những viên chức quan trọng hơn, vì những người này cẩn thận bảo vệ mình trong những đồn bót kiên cố được lính và cảnh sát bảo vệ. Ở Huế, cũng như ở những nơi khác, “những người nhỏ bé” càng không được che chở bảo vệ thì họ càng trở thành nạn nhân của cộng sản. Đó là những trưởng thôn trưởng ấp, giáo chức và cảnh sát.

Hầu như những chức vụ nhỏ này đã lại có được người mới thay thế, và tôi không biết viết sao cho đủ về lòng can đảm của những người thay thế những người bị hành quyết.

Nguồn:

Dịch từ tạp chí Mỹ Time, số ra ngày 5 tháng Tư, 1968, trang 36. Tựa đề trong nguyên tác “An Efficient Slaughter”. Tựa đề tiếng Việt của người dịch.

https://www.vietnam.ttu.edu/reports/images.php?img=/images/178/1780317020.pdf

Trần Quốc Việt

danlambaovn.blogspot.com

Đăng tải tại Chính Trị - Xã hội - Kinh Tế - Thời Sự | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

VIDEO: HOÀNG NGỌC DIÊU 20-2-2018 NÓI VỀ THIÊN THỜI ĐỊA LỢI NHÂN HÒA

HOÀNG NGỌC DIÊU 20-2-2018 NÓI VỀ THIÊN THỜI ĐỊA LỢI NHÂN HÒA

Đăng tải tại HOÀNG NGỌC DIÊU | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

VIDEO: HOÀNG NGỌC DIÊU 19-2-2018 NÓI VỀ Ý THỨC…

Đăng tải tại HOÀNG NGỌC DIÊU | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

VIDEO: HOÀNG NGỌC DIÊU 18/2/2018 TIN CẤP BÁO GẤP THỜI SỰ CHÍNH TRỊ KINH TẾ

Đăng tải tại HOÀNG NGỌC DIÊU | Bạn nghĩ gì về bài viết này?