Mỹ đang hình thành chiến lược mới đối với Châu Á

Mỹ đang hình thành chiến lược mới đối với Châu Á

Nguyễn Cao Quyền (Danlambao) – Trước chuyến công du 12 ngày vừa qua của tổng thống D. Trump, cố vấn an ninh quốc gia Mỹ Herbert McMaster cho biết là trong chuyến đi này tổng thống Trump sẽ thúc đẩy xây dựng một khu vực Ấn Độ – Thái bình Dương Tự Do Và Cởi Mở.

Chuyến đi của ông Trump tuy chỉ đạt được ít thành công cụ thể nhưng đã tạo ra một sự thay đổi quan trọng cho chiến lược của Mỹ tại khu vực. Bài tham luận này sẽ đề cập đến sự thay đổi quan trọng đó, xin mời qúy vị theo dõi.

Chiến lược Ấn Độ – Thái Bình Dương Tự Do Và Cởi Mở

Ngày 18/10/2017 ngoại trưởng Mỹ Rex Tillerson lần đầu tiên đưa ra khái niệm “Ấn Độ – Thái Bình Dương Tự Do Và Cởi Mở” tại Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến Lược Quốc Tế (CSIS) tại Washington.

Chiến lược này trở thành điểm nhấn khi tổng thống D. Trump phát biểu tại APEC CEO SUMMIT tại Đà Nẵng (Việt Nam) ngày 10/11/2017. Ông nói: “Hôm nay tôi có mặt tại đây là để đề nghị làm mới mối quan hệ hữu nghị và thương mại giữa tất cả các quốc gia trong khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương, cùng nhau thúc đẩy sự thịnh vượng và an ninh của chúng ta”.

Trước đó, ngoại trưởng Tillerson định nghĩa rõ ràng rằng khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương bao gồm tất cả các quốc gia ở ven bờ Ấn Độ Dương và phía Tây Thái Bình Dương, sẽ là bộ phận quan trọng nhất của thế giới trong thế kỷ 21. Ông Tillerson cho biết là Mỹ cần tăng cường hợp tác với các nước đó.

Khai thác tối đa sức mạnh và ảnh hưởng của đồng minh trong khu vực

Nhiều người hoài nghi về hiệu quả của tầm nhìn chiến lược của ông Trump. Tuy nhiên có thể nói rằng không phải ngẫu hứng mà ông Trump đã đưa ra ý tưởng ấy trong bối cảnh tình hình hiện tại của khu vực này.

Ở Nhật Bản, khi ông Trump đến thăm trong chuyến công du nhiều nước vừa qua, thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe đã đề nghị với ông “chiến lược tứ giác kim cương” liên kết bốn nước Mỹ, Nhật. Úc và Ấn Độ, nên có thể coi như Nhật Bản cũng đã khởi xướng cho ông Trump ý niệm về “chiến lược Ấn Độ – Thái Bình Dương”.

Ý nghĩa sâu xa của khái niệm này là tạo dựng một cuộc chơi “địa chính trị” mới để bảo toàn và thực hiện tốt hơn những lợi ích cơ bản cũ cũng như mới.

Ở khu vực Á Châu – Thái Bình Dương Trung Quốc được coi như là trung tâm cho tới nay, và Trung Quốc cũng đã làm gần như tất cả những gì có thể làm được để mọi chuyện luôn luôn xoay quanh Trung Quốc. Vai trò của Trung Quốc hiện rất lớn.

Nhưng trong khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương, Trung Quốc sẽ không cò ảnh hưởng như thế nữa. Trong khu vực này bộ tứ Mỹ, Nhật, Ấn, Úc, cả trên đất liền cũng như trên đại dương sẽ không chỉ là đối trọng mà còn là đối thủ đáng gờm hơn trước nhiều đối với những lợi ích chiến lược về mọi phương diện của Trung Quốc.

Đặc biệt ở khía cạnh đó dự án “một vành đai, một con đường” của Trung Quốc không thể còn được tầm vóc như trước nữa. Khu vực mới trở thành đa cực với nhiều trung tâm quyền lực.

Chiến lược mới xác định lại phạm vi hoạt động, giúp ông Trump vừa không phải mang tiếng kế thừa ý tưởng của ông Obama, vừa mở rộng lợi ích chiến lược cơ bản của Mỹ trong khu vực. Mỹ không chỉ có sân chơi mới mà còn có cả cuộc chơi chính trị quyền lực thế giới mới, ở đó Mỹ sẽ dễ dàng tập hợp và liên kết đồng minh để đối phó, ganh đua hay cả kiềm chế Trung Quốc khi cần thiết.

Nhật, Úc, Ấn Độ, cả ba đôi tác này không thể không lo ngại trong tình hình mới và do đó không thể không xích lại gần Mỹ để tạo thảnh sức mạnh liên thủ với nhau.

Nhân quyền không bị bỏ quên nhưng đã rơi xuống hàng thứ yếu

Trong chuyến đi lần này chủ nghĩa thực dụng đã xuất hiện một cách triệt để trong chính sách đối ngoại của Trump. Tổng thống Mỹ đã công khai làm mọi phương cách để đem lại lợi ích cao nhất cho Hoa Kỳ, đúng như những gì ông đã hứa khi tranh cử.

Trên diễn đàn APEC ông nói rằng: “Từ hôm nay trở đi chúng ta sẽ cạnh tranh một cách công bằng và bình đẳng. Chúng tôi không để nước Mỹ bị lợi dụng thêm nữa…. và tôi mong muốn tất cả các bạn trong hội trường này cũng đặt tổ quốc mình lên trên hết”.

Với đầu óc thực dụng, ông Trump tuy không quên “nhân quyền” nhưng đã không để cho nhân quyền trở thành rào cản trong chính sách đối ngoại với Việt Nam và với các nước khác nói chung.

Thông cáo Việt Mỹ chỉ nhắc đến nhân quyền bằng vài từ trong một câu vắn tắt:“…ghi nhận tầm quan trọng và thúc đẩy quyền con người…”. Tất cả những đoạn văn còn lại không đả động gì đến nhân quyền nữa mà chỉ đề cập đến những việc khác.

Vì biết được chính sách thực dụng nêu trên nên của ông Trump nên chính quyền cộng sản Việt Nam đã coi thường công luận và thẳng tay đàn áp những nhà bất đồng chính kiến ở trong nước trước khi ông Trump tới Việt Nam.

Tuy nhân quyền bị bỏ rơi nhưng cũng không thể nói là chuyến đi sang Việt Nam lần này của ông Trump đã thất bại, vì ông đã bán được hàng tỷ đô la vũ khí và hàng hóa. Qua hình ảnh phát tán trên internet toàn cầu người ta thấy nhân dân Việt Nam tự nguyện kéo nhau ra hai bên đường đón chào ông, còn rầm rộ hơn cả lần trước họ đón chào tổng thống Obama. Trong khi đó thì số người tự nguyện tự giác đã không thấy xuất hiện ở những nơi mà phái đoàn Tập Cận Bình đã đi qua.

Trump muốn triệt tiêu các chế độ độc tài bằng vũ khí kinh tế

Thương mại là cách hành động “Nước Mỹ trên hết” của Trump. Ông muốn bảo vệ và thậm chí khôi phục lại những việc làm mà nước Mỹ đã đánh mất. Quan điểm này được Wilbur Ross (Bộ Trưởng Thương Mại), Robert Lighthizer (Giám Đốc Hội Đồng Thương Mại Quốc Gia) và Peter Navarro, chia sẻ.

Họ đồng ý rằng thâm hụt thương mại song phương quá lớn giữa Mỹ và các nước như Trung Cộng, Nhật Bản, Đức, Mexico là bằng chứng cho thấy là Mỹ đang bị các đối thủ cạnh tranh lừa gạt. Nếu Mỹ tìm được cách giảm bớt hoặc loại bỏ những thâm hụt đó thì có thể tạo ra công ăn việc làm với thu nhập cao cho công nhân Hoa Kỳ.

Hiểu biết căn bản là phải như vậy, nhưng chúng ta thử tìm hiểu xem từ ngày lên cầm quyền tổng thống Donald Trump đã làm được những gì. Cho đến nay, ông đã rút nước Mỹ ra khỏi TPP và mở ra những cuộc đàm phán với Mexico và Canada để cập nhật Hiệp Định Thương Mại Bắc Mỹ năm 1994. Nhưng đây mới chỉ là những việc nhỏ.

Trong năm tới. Trump sẽ biến lời nói thành hành động trên hai mặt trận chánh.

Mặt trận thứ nhất, Trung Quốc sẽ được Trump coi là nước trục lợi lớn nhất. Trump sẽ khởi động những bước đi nhằm chống những việc bán phá giá của Trung Cộng (đặc biệt là thép) và những cuộc tấn công trên diện rộng nhằm chống lại những vụ vi phạm quyền sở hữu trí tuệ.

Mặt trận thứ hai của Trump là Tổ Chức Thương Mại Thế Giới WTO thành lập hồi đầu năm 1990. Đại diện thương mại Mỹ Robert Lighthizer đã công khai mô tả là hệ thống giải quyết tranh chấp của WTO có hại cho nước Mỹ.

Bên cạnh đó, Mỹ sẽ khởi động sáng kiến mới trong việc ký kết các thỏa thuận thương mại song phương, cách tiếp cận mà Trump đã nêu rõ trong Hội Nghị Thượng Đỉnh APEC ở Đà Nẵng (Việt Nam). Vì Mỹ vẫn là thị trường quan trọng đối với các nước xuất khẩu nên sáng kiến đó sẽ tạo được nhiều ảnh hưởng tích cực.

Khôi phục TPP là một lối đi đúng hướng do Nhật Bản phát động, nhưng nếu gặp sự chống đối của Hoa Kỳ thì việc thực thi cũng sẽ gặp rất nhiều khó khăn trong tương lai.

Kết luận

Tổng thống Mỹ đương nhiệm D. Trump không hứa hẹn giúp đỡ gì cho nhân quyền và dân chủ ở những nước độc tài mà ông chỉ bình tĩnh dùng vũ khí kinh tế để buộc các nước đó phải làm ăn sòng phẳng, là một cách chơi vừa văn minh vừa đúng cách.

Đúng cách có nghĩa là muốn tồn tại trong sân chơi họ phải làm những việc chân chính, phù hợp với những quy định làm ăn chung, phù hợp với những giá trị nhân quyền phổ quát của thế giới. Đây là cơ sở để chế độ độc tài nhìn nhận ra vấn đề, để dân chúng các nước độc tài đó có những bước tiến bộ trưởng thành.

Ai cũng biết sự làm ăn chân chính lâu dài sẽ dẫn đến sự sụp đổ nếu các chế độ thiếu dân chủ không có đủ can đảm để cải thiện thể chế chính trị của họ nhưng khi đã chấp nhận đi vào sân chơi mới này thì đồng thời cũng có nghĩa là họ đã mặc nhiên chấp nhận luật chơi mới này và bắt buộc phải thi hành.

Làm ăn song phẳng là biện pháp để nước Mỹ chống bị mất cắp trên mọi phương diện, để sức mạnh của Mỹ được củng cố và nền kinh tế của Mỹ được thịnh vượng không ai bì kịp.

Có thể nói là D. Trump đã nhìn đúng cách đấu tranh chống độc tài và đang làm cho nước Mỹ trở lại vĩ đại như xưa. Ông Trump vừa là một doanh gia và một chính trị gia đáng tin cậy, là một người có tâm cốt ghét cộng sản và ông ta đã thề sẽ triệt tiêu hết cộng sản trên quy mô toàn thế giới./.

Viết xong ngày 8/12/2017.

Nguyễn Cao Quyền

danlambaovn.blogspot.com

Đăng tải tại Chính Trị - Xã hội - Kinh Tế - Thời Sự | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Lá lành đùm lá rách qua miếng khi đói…

Lá lành đùm lá rách qua miếng khi đói…

Nguyên Thạch (Danlambao) – Dẫu hoàn cảnh nghèo khó, cơm mắm đạm bạc, túng quẩn trăm bề nhưng anh, chị và gia đình cùng cam chịu, không than vãn nửa lời. Trước cảnh khốn khó ấy, tôi không thể nào làm ngơ hay im lặng. Sự lên tiếng bằng đôi lời ngắn ngủi của bài viết này, tôi xin các ACE bạn hữu nơi thôn nhỏ này nhịn vài ly cà phê để gộp lại tặng anh, giúp anh chị và gia đình vơi đi phần nào những nỗi nhọc nhằn cho qua cơn hoạn nạn mà những người TPB-VNCH và lớp con cháu hậu duệ của họ luôn bị phân biệt, kỳ thị.

*

Như vậy là anh Cánh Dù lộng gió đã nhập viện từ hôm thứ Sáu tuần qua, tức ngày 8-12.2017. Do ảnh hưởng từ những vết thương của những lần lâm trận qua cuộc chiến, người TPB/VNCH với bút danh Cánh Dù lộng gió đã phải chịu những cơn đau nhức hành hạ và có thể sẽ phải mổ.

Như hầu hết bạn đọc đã biết là ở Việt Nam nằm bệnh viện với một vài ca phẫu thuật mà không có bảo hiểm y tế thì tiền phải thanh toán viện phí, cộng thuốc men rất cao.

Hoàn cảnh của TPB Cánh Dù lộng gió rất eo hẹp, là một thương binh, anh không thể là lao động chính được, mà người lao động chính trong gia đình của anh là người vợ sức cũng đã yếu.

Người thanh niên xưa đã góp phần xương máu cho Tổ Quốc miền Nam được phần yên ổn sống trong không khí Tự Do đầy Nhân Bản trước sự tấn công như vũ bão của cộng sản Bắc Việt (CSBV) dưới sự hỗ trợ súng ống đạn dược, quân trang quân dụng… rất phong phú của Liên Xô, Trung cộng và các nước thuộc phe XHCN.

Người chiến binh tuy có tuổi cũng như nay đã yếu dần về thể lực nhưng tinh thần của những chiến sĩ VNCH không yếu như các biểu hiện chống cộng sản, chống gian ác, độc tài toàn trị… qua các bài viết mà anh đã thể hiện trên Dân Làm Báo này.

Dẫu hoàn cảnh nghèo khó, cơm mắm đạm bạc, túng quẩn trăm bề nhưng anh, chị và gia đình cùng cam chịu, không than vãn nửa lời. Trước cảnh khốn khó ấy, tôi không thể nào làm ngơ hay im lặng. Sự lên tiếng bằng đôi lời ngắn ngủi của bài viết này, tôi xin các ACE bạn hữu nơi thôn nhỏ này nhịn vài ly cà phê để gộp lại tặng anh, giúp anh chị và gia đình vơi đi phần nào những nỗi nhọc nhằn cho qua cơn hoạn nạn mà những người TPB-VNCH và lớp con cháu hậu duệ của họ luôn bị phân biệt, kỳ thị.

Theo trí nhớ không lẫn lộn thì dường như Hải Ý em cũng đã có ý hứa muốn giúp anh Cánh Dù lộng gió, thì đây là dịp rất thuận tiện mà HY em thể hiện.

Ngoài ra, Nguyên Thạch tuy là “lá rách nhưng cũng chẳng ngại gì đùm lá te tua”, mong được chia sẻ gánh nặng với anh chị cùng gia đình số tiền nhỏ nhoi khiêm nhường là $100 USD.

Bên cạnh đó, bạn bè nào có nhã ý an ủi những người đã góp phần xương máu cho quê hương miền Nam thân yêu như anh Cánh Dù lộng gió trên tinh thần “lá lành đùm lá rách” hay cho dẫu “lá rách đùm lá te tua” thì cũng đủ để nói lên tình nghĩa “Huynh Đệ chi binh” hay phần nào đền ơn đáp nghĩa cho lớp đàn anh, cha ông đã là những người lính chống lại Bắc quân xâm lược mà hậu quả là một Việt Nam thê thảm hôm nay trước ách tròng nô lệ Tàu cộng.

Của ít lòng nhiều, sự biểu hiện của tinh thần tương thân tương ái, mọi đóng góp xin liên lạc với anh Phùng Mai ở địa chỉ như sau:

Quỹ Tù-Nhân Lương-Tâm / Prisoners Of Conscience Fund.

Liên lạc: qtnlt.pocf@gmail.com

Trong đó có phần:

Bấm DONATE để ủng hộ

hoặc chuyển ngân vào account:

ANZ Bank BSB:013412

Account: 269282282

Account name: POCF Inc

Swift code ANZBAU3M :

Nếu gởi cho anh Cánh Dù lộng gió thì ghi tên anh hoặc chị hay người mà chính anh CDlg cử ra đại diện nhận trợ giúp.

Nguyên Thạch thay mặt anh chị Cánh Dù lộng gió cùng gia đình thành tâm cảm tạ quí bạn hảo tâm.

Nhân tiện, Chúc Mừng Giáng Sinh đầm ấm và Năm Mới anh khang thành đạt.

 

Nguyên Thạch

danlambaovn.blogspot.com

Đăng tải tại Chính Trị - Xã hội - Kinh Tế - Thời Sự | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Vượt qua khủng bố và đàn áp để giành thắng lợi trong cuộc đấu tranh nhân quyền

Vượt qua khủng bố, đàn áp để giành thắng lợi trong cuộc đấu tranh nhân quyền

Trần Quang Thành (Danlambao) – Tiến sĩ Nguyễn Quang A trả lời phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành.

Gần 2 năm nay những hoạt động nhân quyền ở Việt Nam chựng lại bởi sự khủng bố đàn áp tàn bạo của giới bạo quyền cộng sản, cai trị đất nước bằng chế độ công an trị… Liên tục nhiều nhà hoạt động nhân quyền bị bắt giữ trong đó có 5 người thuộc Hội Anh Em Dân Chủ. Một vài vụ án mới đưa ra xét xử với bản án rất nặng như blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh 10 năm tù giam, Trần Thị Nga 9 năm tù giam, Nguyễn Văn Hóa 7 năm tù giam.

Trong hai tháng cuối năm 2017 này một số hoạt động vì nhân quyền ở Việt Nam lại khởi sắc. Phái đoàn EU tại Hà Nội và bà bộ trưởng ngoại giao Thụy Điển trong chuyến viếng thăm Việt Nam đều có các cuộc tiếp xúc với đại diện các nhà hoạt động nhân quyền để tìm hiểu tình hình. Một số tổ chức quốc tế và EU lên tiếng đòi nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam thả ngay lập tức các tù nhân lương tâm và các nhà hoạt động nhân quyền đang bị bắt giữ.

Từ Hà Nội, Tiến sĩ Nguyễn Quang A một nhà hoạt động xã hội dân sự đã trả lời phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành về hiện tình phong trào nhân quyền ở Việt Nam.

Nội dung như sau – Mời qúi vị cùng nghe.

Youtube PV Tiến sĩ Nguyễn Quang A

Trần Quang Thành

danlambaovn.blogspot.com

Đăng tải tại Chính Trị - Xã hội - Kinh Tế - Thời Sự | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Giải pháp cho Việt Nam

Giải pháp cho Việt Nam

Mõ làng (Danlambao) – Hôm trước có nghe Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư của đảng Cộng sản Việt Nam tuyên bố: Không biết đến hết thế kỷ này có được chủ nghĩa xã hội hoàn thiện hay chưa? và cũng chưa ai nghe giải thích chủ nghĩa xã hội sẽ như thế nào? để mọi người dân Việt “hồ hởi, phấn khởi” tiến lên và thế nào mới được gọi là hoàn thiện? Bởi vì mô hình “Làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu” như được hứa trước đây đã bị phá sản (Liên Xô và các nước Đông Âu).

1 thế kỷ nếu tính là 100 năm tức là còn 83 năm nữa, 1 thế hệ nếu tính là 20 năm tức là đời chắt, đời chít của những người đang đọc bài này cũng chưa chắc đạt được và cũng chưa ai biết hình dạng nó như thế nào (bao gồm cả ông Trọng, có thể là ông đang suy nghĩ chăng?).

Nhật Bản, Singapore, Hàn Quốc… chỉ cần khoảng 20 năm để trở thành dân giầu nước mạnh (bằng chứng là dân Việt đổ xô sang làm đầy tớ và bằng mọi cách để ở lại vì… không ai chờ được cái mà không ai biết nó là cái gì và khi nào thì có). Trong 1 buổi nói chuyện với bạn bè, có nhiều ý kiến khác nhau nhưng có thể tóm gọn trong 3 giải pháp như sau:

1. Đảo Phú Quốc hay… Bắc cực?

Hơn 3 triệu đảng viên cùng gia đình họ (cùng các DLV sẽ chửi tác giả bài này) sẽ ra đó để chờ đến ngày đạt được chủ nghĩa xã hội hoàn thiện. Cái đám dân đen ngu dốt, đám phản động ngoan cố chống đối, thành phần bất mãn… cho ở lại theo đám tư bản cho chết hết cha chúng nó đi!

2. Tách 2 tỉnh Cao Bằng, Lạng Sơn

Hơn 3 triệu đảng viên cùng gia đình họ (cùng các DLV sẽ chửi tác giả bài này) cho lên đó sống, lập khu tự trị nếu thích thì cứ việc sát nhập vào Trung cộng và chắc chắn không ai phản đối hay lên án là bán nước! Vì thà rằng mất 2 tỉnh còn hơn là mất hết… 1 cách từ từ như hiện nay, phải không nào?

3. Chia lại Nam và Bắc

Ai thích giấc mơ của ông Trọng thì cứ việc lên phía bắc, ai không thích thì xuôi nam. Vì cũng có trường hợp nhiều đảng viên “ăn cơm cộng sản thờ ma quốc gia” (nằm bên vợ mà nhớ người yêu! hehehe…) hoặc cùng gia đình nhưng chồng thích mà vợ hay con thì không, ông anh thì theo nhưng ông em thì chống lại… mỗi người 1 tính thì cũng bình thường thôi.

Nếu là Bạn thì sẽ chọn giải pháp nào? Hay Bạn có giải pháp khác tốt hơn?

PS. Nhưng còn 1 vấn đề nữa:

1. Những người khoái hay đang sống ở những nước tư bản nhưng vẫn đau đáu hướng về chế độ tốt đẹp bên nhà.

2. Những người không chịu sống ở Việt Nam nhưng ai mở lời chê bai hay phê phán là chửi lại.

3. Những người đang nằm trong chính quyền hay đảng viên nhưng lại có nhà, tài sản ở nước ngoài, con cái cho du học Âu Mỹ (chứ không phải Trung Cộng hay Nga).

Những người này họ sẽ đi đâu và nếu Bạn không phải là người đồng hành cùng ông Trọng, Bạn có vui lòng cho họ sống gần Bạn không?

Ôi, nhức đầu quá! Ai trả lời dùm đi!

Mõ làng

danlambaovn.blogspot.com

Đăng tải tại Chính Trị - Xã hội - Kinh Tế - Thời Sự | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tiền hết – Đảng tiêu

Tiền hết – Đảng tiêu

Phong Phạm (Danlambao) – Các con số thống kê gần đây của các tổ chức quốc tế và nhận định của nhiều chuyên gia và Chính trị gia, kể cả chính giới Hoa Kỳ về tình hình chính trị, kinh tế của VN hiện tại, dường như đang ngày càng khẳng định rằng: người Việt Nam chọn con đường Dân chủ tiệm tiến. Thay đổi một cách chậm chạp và dần dần để không gây xáo trộn, gây sốc, gây đổ vỡ và chết chóc, hoặc ít nhất cũng không lo rằng điều đó sẽ thành hiện thực. Hay người Việt tuy đã sẵn sàng để thay đổi nhưng lại thiếu tác nhân và đòn bẩy cùng với thời cơ cần thiết để làm cuộc thay đổi quan trọng này?

Nếu chỉ qua vậy mà đánh giá rằng người Việt chọn con đường Dân chủ tiệm tiến, thay đổi một cách chậm chạp, thì có nhiều thiếu sót. Hãy cùng nhau tìm hiểu căn kẻ một chút.

Hãy khoan nói đến đại đa số dân chúng mà chỉ nhìn vào số lượng công nhân viên chức nhà nước và các đảng viên cs, những người có liên hệ trực tiếp đến nhà cầm quyền này, những người có thể nói là nhận được lợi ích từ nhà cầm quyền CS. Hiện tại, với số lượng các đảng viên CS hiện là 4 triệu thêm gia đình của họ chắc cũng tròm trèm trên 12 triệu người đã chiếm hơn 10% dân số của Việt Nam. Đó là chưa kể đến những người đang hưởng lương từ ngân sách của nhà nước. Đại đa số những người này hiện đang sống tại thành thị nơi nắm giữ hơn phân nửa các đầu mối kinh tế của cả nước. Các đảng viên phải lo kinh tế cho bản thân và gia đình họ, họ cũng phải lo nồi cơm của gia đình họ. Và việc nắm trong tay một cái thẻ màu đỏ sẽ giúp họ thực hiện công việc này một cách dễ dàng hơn rất nhiều… Thay đổi để tiến tới Dân chủ một cách nhanh chóng, sẽ có nguy cơ làm đổ vở nồi cơm của họ. Tương lai của họ, và con cái, gia đình sẽ trở nên bấp bênh, nguy hiểm.

Còn Đảng thì biết rõ, ngày nào Đảng còn chi đậm, còn cho cơ hội để mỗi Đảng viên có thể sống sót, làm giàu, thì lúc đó vị thế của Đảng sẽ còn đứng vững, còn tồn tại. Và để đảm bảo vị trí độc tôn của mình, trong bối cảnh lý tưởng cộng sản đã hết mất hết giá trị, đảng chỉ còn biết dùng lợi ích vật chất để mua sự trung thành của họ. Có lúc người ta đã tính được có hơn 10 triệu người hưởng lương và cứ 1 người thì cộng thêm 2, 3 người nữa. Và dĩ nhiên, số người này sẽ sống chết với Đảng, ủng hộ Đảng.

Còn số lượng người ủng hộ và thúc đẩy Dân chủ là bao nhiêu? Tính luôn cả những người hiện đang sống tại hải ngoại có tham gia vào việc vận động và thúc đẩy Dân chủ cho Việt nam. Chắc rằng con số này không thấm thía vào đâu so với khối lượng người vừa là Đảng viên vừa là kẻ ăn theo như đã tính toán ở trên. Đã thế lại còn bị đàn áp, đánh đập tù đày nếu là người còn đang sống tại Việt Nam. Việt kiều thì bị ngăn chặn, hăm dọa, sách nhiễu.

Có thể thấy, hậu thuẫn Chính trị cho Đảng qua sự ủng hộ của đám người này là hết sức to lớn. Và qua đò, sẽ thấy rõ tại sao, tiến trình Dân chủ cho VN sau nhiều thập niên vẫn dậm chân tại chỗ.

Nhưng tiền đâu mà chi đậm như thế vì số lượng người này cứ tăng dần. Đâu phải thu về được đồng nào lại dành hết để nuôi đám người này. Còn đủ thứ tiền phải chi và vì số lượng người này quá lớn nên chia ra đầu người thì không còn được bao nhiêu, tiền đâu để nâng cấp cuộc sống của họ trong thời buổi vật giá leo thang như bây giờ. Chính những người này cũng thấy, nên họ tìm cách buộc Đảng phải mắt nhắm, mắt mở để cho họ làm bậy. Họ tìm cách moi móc từ mọi nguồn, bóp cổ người Dân, tham nhũng, tống tiền, đủ các thứ. Chẳng những thế còn kết bè kết lũ để làm ăn lớn tạo nên cái mà người ta hay gọi là Nhóm Lợi Ích.

Dân thì càng ngày càng nghèo, kinh tế giảm sút vì người Dân bị bòn mót tới từng đồng lẻ bởi sự tham lam vô bờ của đám người này trở nên kiệt quệ, Nguồn thu ngân sách giảm sút, Đảng quay sang các công ty tư nhân, khuyến khích mở thêm doanh nghiệp để đóng thuế, vồ vập, dụ dỗ Việt kiều gửi tiền về nuôi thân nhân, xuất khẩu lao động kiếm thêm ngoại tệ gửi về. Các nguồn tiền này ngày càng trở nên quan trọng khi năm 2016, lần đầu tiên số lượng kiều hối giảm sút nghiêm trọng khiến ông Thủ tướng Phúc đăng đàn kêu la thảm thiết, năn nỉ Word Bank giúp tìm chủ nợ. Ông TBT thì tìm cách tinh giản bộ máy, chặt cây đốt cành, doạ to doạ nhỏ. Nhưng làm sao kềm được hãm được con sâu đã quá mập mạp này, khuyên nó bớt ăn chăng?

Đảng đã cùng đường, mà hể cùng thì tất biến. Đang sắp xuống miệng hố, ông Thủ tướng tìm cách vay mượn, tỏ ra thân thiết với Phương Tây và các định chế tài chính để khuyến dụ đầu tư. Bên nhà nước thì Ông TBT đề nghị tinh giản biên chế, giảm bớt người ăn lương, diệt chuột hệ thống để tăng thu ngân sách, và nhân đó tìm cách tiêu diệt vây cánh của đối thủ trong đảng. Bên đảng thì ông TBT tìm cách mở rộng đảng, đưa doanh nhân, người có đạo vào đảng để thêm người đóng góp cho đảng và gia tăng thêm vây cánh. Còn đảng viên thì được làm ngơ cho mặc sức làm giàu bằng đủ mọi cách. Càng giàu thì càng siêng đảng, theo đảng để bảo vệ nồi cơm. Và vì thế, chất lượng chính trị của mỗi đảng viên còn tính được bằng… “Tiền…”. Mà hễ đã có hơi Tiền thì thôi rồi, Mác, Lê chỉ còn là thứ yếu. Vì vậy, trò chơi đập chuột, chấn chỉnh đảng của ông TBT chỉ còn là đấu tranh nội bộ, chém giết lẫn nhau dưới chiêu bài diệt tham nhũng.

Hiện tại, tình thế còn khẩn trương hơn khi, đầu tư nước ngoài giảm sút. Cả hai hiệp định TPP và EVFTA đều tuột khỏi tầm tay. Giao thương với quốc gia quan trọng nhất là Hoa Kỳ giờ chỉ còn thông qua các hiệp định song phương. Đòn bẩy Nhân quyền, trò chơi mà CSVN hay dùng để dẫn dụ Hoa Kỳ để kiếm lợi giờ hết hấp dẫn với Tổng Thống Trump. Theo gương của HK các quốc gia khác rồi cũng sẽ chơi trò tương tự. Đến lúc hết tiền nuôi hệ thống Chính trị đồ sộ, chỉ để dùng vào việc tấn công vào quá trình và những người ủng hộ Dân Chủ. Khi đó, hệ thống chính trị đồ sộ này sẽ nhanh chóng quay trở lại, ăn thịt ngay chính bản thân nó để sống còn. Lúc đó, đừng nói là dân Việt không ưa chuộng thay đổi một cách nhanh chóng nhé.

Không biết Đảng có nhìn thấy điều này không?

Phong Phạm

danlambaovn.blogspot.com

Đăng tải tại Chính Trị - Xã hội - Kinh Tế - Thời Sự | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Video Le Dung nói XHCN hết chỗ nói đã không còn luât phap

Le Dung nói XHCN hết chỗ nói đã không còn luât phap

Đăng tải tại Video Đấu Tranh | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Video Thầy Dương Tuấn Ngọc : So sánh BOM NGUYÊN TỬ và Tà Thuyết XHCN.

Thầy Dương Tuấn Ngọc : So sánh BOM NGUYÊN TỬ và Tà Thuyết XHCN.

Đăng tải tại Video Đấu Tranh | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

 Viết cho tôi: người cựu chiến binh miền Nam, nhân ngày Veteran của Hoa Kỳ

Trần Hoài Thư (Danlambao) – Viết cho tôi: người cựu chiến binh miền Nam, nhân ngày Veteran của Hoa Kỳ

Trần Hoài Thư (Danlambao) – Viết cho tôi: người cựu chiến binh miền Nam, nhân ngày Veteran của Hoa Kỳ

Ta trở lại trường khi tuổi vào trung niên

Sách vở học trò đôi khi nỗi buồn phủ kín

Lớp học người đông, mắt xanh da trắng

Chỉ lẻ loi một gã tị nạn già

Chỉ lẻ loi một chiếc bóng mình ta

Soi trên vách tường trong phòng trong lớp

Trong những đêm khuya một mình phòng Lab

Trong nhà ăn, giữa những bàn ghế trơ câm

Chữ nghĩa mở ra sao nặng trĩu tâm hồn

Tiếng nói là nhịp cầu

sao miệng đành câm nín!

Đồng hành với ta là người tài xế già xe bus

Đêm đưa ta về lại một chỗ gọi: slum

Slum có nghĩa là khu xóm tối tăm

Slum có nghĩa là nơi có nhiều tội ác

Chíêc xe chạy qua những ngôi lầu cửa đóng

Tuyết bên ngoài, trắng xóa, tuyết trong ta

Người sinh viên già, lòng lạnh lắm, bước ra

Có khi tập vở cũng ướt nhòa bông tuyết trắng

Chiếc school bag giờ ngủ yên trên lưng người cựu lính

Mà ngày xưa là chỗ của ba lô

Mà ngày xưa bảy ngày gạo với lương khô

Một tấm poncho thêm tấm hình đứa con chưa đầy 6 tháng

Thay vào đó là những bó tràm bó tranh bó lác

Trên lưng người thất trận “ngụy” quân

Ôi ! Chiếc lưng ngày xưa thật tội quá chừng

Mấy chục đốt xương mà phải gánh bao nhiêu tấn hàng lịch sử!

Bây giờ chiếc lưng của ta không còn oằn xuống nữa

Bởi vì chiếc school bag thì quá nhẹ tênh

Ta đi đến trường với chiếc lưng thẳng lên

Để chứng tỏ người lính miền Nam vẫn còn đứng thẳng!

Đăng tải tại Chính Trị - Xã hội - Kinh Tế - Thời Sự | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

VIDEO TRAO GIẢI NHÂN QUYỀN 2017 TẠI SANJOES NGÀY 10:12:2017

TRAO GIẢI NHÂN QUYỀN 2017 TẠI SANJOES NGÀY 10:12:2017

Đăng tải tại Video Đấu Tranh | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

VIDEO KHẨN CHA LÊ NGỌC THANH BỊ BAO VÂY TRONG NGÀY QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN 10:12:17

KHẨN CHA LÊ NGỌC THANH BỊ BAO VÂY TRONG NGÀY QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN 10:12:17

Đăng tải tại Video Đấu Tranh | Bạn nghĩ gì về bài viết này?