KẾT CỤC NÀO CHO NGUYỄN TẤN DŨNG? – NGUYÊN ANH

KẾT CỤC NÀO CHO NGUYỄN TẤN DŨNG?

 images

Nguyên Anh

Chuyện cựu Thủ Tướng csVN Nguyễn Tấn Dũng vẫn là một bí ẩn chưa có lời giải đáp.

Những chiến dịch chống tham nhũng của Nguyễn Phú Trọng đều cho thấy đích đến cuối cùng đều dẫn đến Nguyễn Tấn Dũng, một tên Thủ Tướng ăn dầy, ăn bạo và là tấm gương điển hình của cái được gọi là phong cách, đạo đức HCM.

Chuyện thanh tra, điều tra của tập đoàn csVN mà đứng đầu là Nguyễn Phú Trọng nhìn bề ngoài cứ tưởng rằng là chương trình của những người liêm chính, trong sạch nhưng thực tế bên trong hoàn toàn ngược lại, bất cứ tên cộng sản nào dù là chóp bu hay nhãi nhép đều tay đã nhúng chàm khi được giao chức trách, nhiệm vụ vì thế không điều tra thì thôi, nhưng khi đã được để mắt tới đều có sai phạm.

Hãy nhìn lại những scandal của Việt Nam một thời ồn ào dư luận với Bê Tông cốt tre, nghe mà cứ tưởng chuyện đùa, nhưng không nó lại là chuyện có thật đã từng và đang xảy ra tại Việt Nam hàng ngày nhưng có ai chịu suy nghĩ rằng vì sao mà những vụ việc đó đều chìm vào trong im lặng quên lãng? Đó là bởi vì chúng ăn từ trên cao, từ các thằng, con bộ trưởng, chúng bán dự án qua nhiều tầng nấc trung gian, mỗi cơ quan gặm một chút bằng cách bơm giá từ thực tế thành giá ảo, khi đến các đơn vị đấu thầu thi công thì thịt nạc cha con chúng nó đã chia nhau hết, nhìn vào dự án biết tính toán thì sẽ lỗ rõ ràng, nhưng nếu không làm thì làm sao mà có tiền để nuôi sống đơn vị của mình với bao nhiêu nhân lực? Vì thế họ phải bấm bụng mà làm dù biết rằng mình đang làm sai và sản phẩm của mình hoàn toàn không đạt chất lượng, từ sắt phi 20 ăn bớt xuống phi 10, nếu tính toán vẫn còn lổ thì xuống phi 6, 5 và nếu muốn làm giàu nhanh hơn thì mua cốt tre làm sườn cho nó rẻ, đó là cái kết cục phải đến thế nhưng ở Việt Nam không có báo chí tư nhân, không có tự do ngôn luận và quan trọng nhất chỉ có một bộ máy pháp luật phục vụ cho đảng cầm quyền cho nên không ai có thể phanh phui được toàn bộ quy trình tham nhũng này.

Đó cũng là cái khuôn mẫu làm ăn tại Việt Nam, biết liên minh ma quỷ, cùng nhau làm nghèo đất nước bằng các thủ đoạn rút ruột, bán dự án, làm dự án, kê khống giá trị, báo cáo láo và cùng nhau chia chác làm giàu theo phương châm “ Làm chủ tập thể”, cùng nhau ăn chia tập thể, còn khi bể bạc thì phủi tay chối bỏ cái quá khứ dơ dáy của cả một nhóm người.

Chúng ta hãy nhìn vụ nhập thuốc ung thư giả mới đây của Bộ Trưởng Y Tế csVN Nguyễn Thị Kim Tiến, thị trơ trẽn phủ nhận và báo cáo cùng cái Ban Nội Chính TƯ là không hề phát hiện được vụ việc tham nhũng nào trong cái Bộ của thị!

Một tập thể thầy thuốc, bác sỹ, y tá, y công xem bệnh nhân như là con mồi, chúng ăn hối lộ để ưu tiên điều trị cho kẻ có tiền, kê khống những loại thuốc đã được làm giá, chung chi để trục lợi trên xương máu người bệnh, còn kẻ đứng đầu thì bầy hầy với những cái chết trẻ em khi tiêm vắc xin, về căn biệt thự của mụ ta cư ngụ và thằng con nào đó đang sinh sống tại Mỹ, hãy thử hỏi rằng mụ ta lấy tiền ở đâu ra để có thể cư ngụ trong căn biệt thư cao cấp như một bà hoàng còn tiền ở đâu khi cho thằng con trai qua xứ người tiêu xài hoang phí? Đó là những đồng tiền có được từ xương máu, mồ hôi và cả nước mắt của người dân Việt Nam.

Vì sao mà họ vẫn tồn tại?

Bởi vì họ biết hai chữ : Chung chi!

Khi có sự việc bị phát hiện họ sẽ tìm ra những người đang điều tra mình, các cơ quan mà lãnh đạo đa phần đều là đảng viên như họ tùy theo cấp độ, có khi chỉ chung chi ở Thành phố, nhưng cũng có khi phải chung chi từ Trung Ương như scandal của Nguyễn Thị Kim Tiến.

Tất nhiên thị phải cầu cạnh các mối quen biết để có thể đến cửa sau nhà Nguyễn Phú Trọng, thỏa thuận những con số ngoại tệ khổng lồ sẽ được chuyển đến ngân hàng ngoại quốc nào với tài khoản tên ai, sau đó sẽ được đổi lại bằng sự bình an tại vị.

Đó là công thức của hầu hết các đảng viên đảng cộng sản đang tham chính tại Việt Nam, và cuộc chiến của họ chỉ là cuộc chiến của các phe nhóm băng đảng vô pháp luật.

Riêng với Nguyễn Tấn Dũng thì lại khác, khi còn ở đỉnh cao quyền lực với hai nhiệm kỳ Thủ Tướng, xây dựng một bộ máy thân nhân nắm giữ các trọng trách, y cứ ngỡ mình đã là ông trời tại Việt Nam, y tha hồ tàn phá, bốc hốc trong mọi lĩnh vực mà không xem Nguyễn Phú Trọng ra gì, y đã đánh giá quá thấp một tên đối thủ cáo già và xảo quyệt khi nhơn nhơn đổ thừa tại đảng giao chứ hắn không có xin, có đòi, y đã thể hiện mình cũng là một con cáo khi đá trái banh trách nhiệm vào một tập thể mà không có người nào phải chịu trách nhiệm cụ thể.

Y không hề chung chi, vì trong thời điểm đó quan điểm của y là những người khác phải chung chi cho y chứ y không có trách nhiệm phải chung chi cho ai cả.

Đó là sai lầm chết người của Nguyễn Tấn Dũng!

Đó cũng là lý do vì sao mà có những sự việc chống tham nhũng, diệt chuột coi chừng vỡ bình mà Nguyễn Phú Trọng cương quyết thực hiện trong thời gian vừa qua. Để bắt được con chuột lớn Nguyễn Tấn Dũng, Trọng đã bày binh bố trận và vượt qua nhiều lằn ranh an toàn, xổ toẹt mối quan hệ quốc tế, bắt  Ủy viên BCT, Bí thư thành Hồ Đinh La Thăng phải rời chức, một điều chưa hề có tiền lệ trong lịch sử ra đời của đảng cs cho đến nay, điều đó cho thấy cái bẫy đã sập và con chuột cống Nguyễn Tấn Dũng cũng sẽ trả giá trong những ngày sắp tới.

Với cương vị là một cựu Thủ Tướng quyền hành ngất trời, công du hầu hết các quốc gia trên thế giới thì Nguyễn Tấn Dũng đang trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, nếu dùng cánh cửa xuất cảnh chính thức chắc chắn đám an ninh dưới quyền của Nguyễn Phú Trọng sẽ chặn ngay lập tức, còn xuất cảnh chui bằng con đường vượt biên như bà cựu Thủ Tướng Thái Lan Yingluck là có thể khả thi khi căn cứ địa của Nguyễn Tấn Dũng là tỉnh Kiên Giang, một cửa khẩu vươn ra biển lớn, hắn có thể dễ dàng đào thoát cả gia đình để đến một quốc gia nào đó mai danh ẩn tích đến cuối đời.

Thế nhưng con đường đó cũng có nhiều rủi ro vì cũng có thể không quốc gia nào muốn chứa chấp một tên cựu Thủ Tướng tham nhũng bị phe đảng thanh toán chứ không phải vì lý do chính trị, một thế giới bao la rộng lớn nhưng có thể sẽ nhỏ bé với một con người.

Khi còn đương chức Nguyễn Tấn Dũng đã không đủ can đảm làm đảo chính khi trong tay đang nắm giữ toàn bộ thực lực kinh tế lẫn quân sự, y đã quá xem thường một lão bí thư già nua mà y nghĩ là lú lẫn và y đang phải trả giá đắt cho sự ngu muội của mình.

Thế nhưng phương án Nguyễn Tấn Dũng làm đảo chính cho dù có là sự thật đi chăng nữa, có dám làm đi chăng nữa thì chưa chắc dân tộc Việt Nam sẽ được sống trong hạnh phúc khi y lật đổ một đảng phái độc tài để dựng lên một chế độ độc tài do y làm Tổng Thống.

Nhưng Nguyễn Tấn Dũng vẫn còn có cơ may sống sót nếu hắn biết cửa chung chi:

– Tòa Đại Sứ Trung Hoa Dân Quốc.

Khi đã thần phục giặc vô điều kiện, chung chi hết của nã mà hắn đã có được do tàn phá non sông cho bọn giặc Tàu thì có thể chúng sẽ chơi những cái chiêu cũ mèm có trong lịch sử xa xưa của chúng như tráo người, đầu độc, ám toán, đóng thế vv và vv…

Một bản tin cựu Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã qua đời đột ngột sẽ được loan báo, một vài hôm trình chiếu lễ tang của đồng chí được cử hành trọng thể tại nhà Tang Lễ Quốc Gia do bọn tuyên láo trong nước làm cò mồi, còn tổng đạo diễn thì không có ở Việt Nam, chúng điều hành từ Bắc Kinh, khi đó Tổng Lú có ăn gan trời cũng không dám cãi lời nước Mẹ, còn đồng chí Nguyễn Tấn Dũng của nước Việt Nam thì đang ngồi trong nhà hàng đâu đó tại Tô Châu, Thượng Hải, Bắc Kinh hay Thẩm Quyền đánh chén món vịt quay Bắc Kinh cũng các diễn viên đã hoàn thành vai diễn như Trần Đại Quang, Phạm Quý Ngọ, Phùng Quang Thanh…

 

Đăng tải tại NHÀ BÁO NGUYÊN ANH | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

“Những Mảnh Đời Sau Song Sắt” của Phạm Thanh Nghiên: Hồi Ký của một Nữ Tù Nhân Lương Tâm

“Những Mảnh Đời Sau Song Sắt” của Phạm Thanh Nghiên: Hồi Ký của một Nữ Tù Nhân Lương Tâm

Đào Trường Phúc (Danlambao) – “Những Mảnh Đời Sau Song Sắt” – nhan đề mà Tủ Sách Tiếng Quê Hương chọn cho tác phẩm của Phạm Thanh Nghiên – có thể được hiểu là “cuốn hồi ký đầu tiên viết bởi một nữ tù nhân lương tâm về kinh nghiệm lao tù dưới chế độ cộng sản tại Việt Nam”.

Nói như thế phải chăng là phản lại bản chất của tác giả qua những lời tự thuật vốn rất nhẹ nhàng khiêm tốn của cô trong suốt tác phẩm?

Nhưng, với cương vị nhà xuất bản, chúng tôi không thể làm khác để nhấn mạnh một vài điểm liên quan đến nội dung cuốn sách:

Thứ nhất, chế độ cộng sản Việt Nam không bao giờ thừa nhận trước dư luận về sự hiện hữu của “tù nhân lương tâm” hoặc “tù chính trị”. Tất cả những người lên tiếng phản đối các chính sách hay hành vi bất nhân, bạo ngược, man trá của chế độ đều bị gọi là “tù hình sự”, bởi vì họ đã bị áp đặt các bản án hình sự (chiếu theo vài điều luật quái gở nhằm hình sự hóa mọi hoạt động đối kháng) và bị tống vào trại giam để ở tù chung với những tội phạm hình sự như giết người, buôn bán ma túy v.v…

Thứ hai, riêng về trường hợp Phạm Thanh Nghiên, cô bị bắt ngày 18-9-2008 trong lúc đang tọa kháng tại nhà của mình với biểu ngữ “Trường Sa – Hoàng Sa là của Việt Nam” và “Phản đối công hàm bán nước ngày 14/9/1958 của Phạm Văn Đồng”. Trước đó một tuần, cô đã bị cơ quan an ninh điều tra “triệu tập” đi “làm việc” liên tục mỗi ngày để hạch hỏi, đe dọa về các hoạt động đối kháng. Trước đó nữa, cô bị giam lỏng bởi một hàng rào công an ngày đêm đóng chốt quanh nhà, khiến cô không thể đi từ Hải Phòng về Hà Nội để dự cuộc biểu tình chống Trung Cộng ngày 14-9-2008, chính vì vậy mà cô quyết định phổ biến trên mạng “Lời Tuyên Bố Tọa Kháng” và thực hiện việc tọa kháng. Cô bị “tạm giam để điều tra” suốt 18 tháng trời, rồi ra tòa ngày 29-1-2010 để lãnh bản án hình sự 4 năm tù giam, 3 năm quản chế. Phiên tòa không đề cập chút gì đến hành động tọa kháng, mà lại buộc tội Phạm Thanh Nghiên về một bài viết của cô hồi tháng 3-2008. Đó là bài “Uất ức biển ta ơi”, một phóng sự về hoàn cảnh các thân nhân của 8 ngư dân ở Thanh Hóa đang đánh cá trong lãnh hải Việt Nam thì bị hải quân Trung Cộng bắn chết vào ngày 8-1-2005. Vì trước sau đảng và nhà nước CSVN vẫn giấu nhẹm vụ tàn sát thảm khốc này, do đó họ đã dàn dựng phiên tòa với hai nhân chứng bị công an cưỡng bức phản cung, nhằm áp đặt tội danh “tuyên truyền chống nhà nước” cho người cầm bút dám vạch trần sự thật qua bài phóng sự.

Thứ ba, các sự kiện nêu trên cho thấy Phạm Thanh Nghiên chính là một tù nhân lương tâm tiêu biểu, nhưng bị giam giữ chung với những người tù hình sự, ngay từ giai đoạn tạm giam trong trại Trần Phú ở Hải Phòng cho đến khi cô bị chuyển đến trại tù số 5 của Bộ Công an ở Thanh Hóa.

Xin mở dấu ngoặc để nói thêm về ý niệm “tù nhân lương tâm”.

Ngày 28 tháng 5 năm 1961 được ghi nhận là lần đầu tiên ba chữ “prisoner of conscience” xuất hiện trong một bài viết của người sáng lập tổ chức Ân Xá Quốc Tế (Amnesty International), cố luật sư Peter Benenson, với tựa đề “Những Tù Nhân Bị Bỏ Quên” (The Forgotten Prisoners) đăng trên tuần báo Người Quan Sát (The Observer) tại Anh Quốc, nhân dịp phát động một chiến dịch đòi ân xá cho những tù nhân lương tâm – mà Ân Xá Quốc Tế định nghĩa là: “Bất cứ người nào bị giam cầm thân xác (trong nhà tù hoặc ở một nơi khác) chỉ vì đã bày tỏ (bằng chữ nghĩa hoặc biểu tượng) một quan điểm mà người đó thành thật tin tưởng và quan điểm đó không cổ xúy hoặc tán trợ bạo lực”.

Chẳng những cuốn hồi ký của Phạm Thanh Nghiên đưa ra ánh sáng các thủ đoạn quỷ quyệt của bộ máy cầm quyền cộng sản (từ lực lượng công an đến hệ thống tòa án) nhằm tròng bản án “tù hình sự” lên đầu những người tranh đấu bất bạo động, mà cuốn hồi ký còn cho thấy rằng, những lời tuyên bố theo kiểu “ở Việt Nam không có tù nhân lương tâm hay tù chính trị” chỉ là trò dối trá để gạt gẫm dư luận mà thôi, còn trên thực tế thì các trại tù đều nhận chỉ thị thi hành triệt để chính sách “cô lập hóa” các tù nhân chính trị bằng cách dụ dỗ hoặc đe dọa những người tù hình sự ở chung với họ.

Thực tế này nói lên rằng bất cứ tình huống nguy hiểm nào cũng có thể xảy ra khi nhà cầm quyền cần mượn tay tù hình sự để trả thù và trù dập các tù nhân lương tâm đối kháng chế độ. Thế nhưng, cũng qua những trang hồi ký của Phạm Thanh Nghiên, người đọc lại nhận ra một điều thú vị khác. Đó là, “chính sách cô lập hóa”, kể cả bằng thủ đoạn chiêu dụ và bằng bạo lực, vẫn không thể ngăn được các tù nhân hình sự và tù nhân chính trị tìm đến với nhau trong sự chia xẻ tình người đồng cảnh ngộ, nghĩa là giữa những người cùng chung thân phận tù đày và cùng hứng chịu vô vàn oan ức, đắng cay, dưới một guồng máy cai trị bất công, thối nát, tàn bạo, phi nhân tính.

Những cảm xúc tích tụ qua kinh nghiệm bản thân cộng với bao nhiêu điều mắt thấy tai nghe đã trở thành động lực để Phạm Thanh Nghiên viết về “những mảnh đời sau song sắt”, và viết với tất cả sự thành thật để nói lên tiếng nói đúng nghĩa của một tù nhân lương tâm:

“Con người luôn có xu hướng “nói tốt về mình” và cảm thấy dễ dàng khi kể về những thành công hơn là những điều thất bại. Người ta hay lảng tránh hoặc giấu kín những sai lầm của bản thân, nhất lại là những sai lầm “ngoài mình không ai biết”. Nhưng, thành thật với chính mình phải được xem là điều kiện bắt buộc để trở thành một con người chính trực. Để thấy rằng, mục đích chính không phải trở thành người hùng mà là cách ta đối mặt và vượt qua những khoảnh khắc sợ hãi, mềm yếu của mình trước những thử thách đầy cam go, khốc liệt.

“Tôi không định cất giữ những “bí mật” của riêng mình trong thời gian bị cầm tù mặc dù tôi hoàn toàn có thể và có quyền làm như thế. Nhưng, tôi sẽ kể cho bạn một cách trung thực nhất không chỉ những câu chuyện của chiến thắng, của khí phách và lòng quả cảm mà cả những câu chuyện về thất bại, về phút giây hèn yếu của tôi, một tù nhân lương tâm dưới thời cộng sản. Đơn giản vì sự thật cần phải được biết tới và tôn trọng. Nếu bạn (không may) trở thành một tù nhân lương tâm như tôi thì hy vọng, những trải nghiệm này sẽ giúp bạn có thêm một vài kinh nghiệm. Nhất định bạn sẽ chiến thắng, một chiến thắng trọn vẹn vì bạn giỏi hơn tôi, dũng cảm và thông minh hơn tôi nhiều…”

“…Nhắc đến hai chữ “nhà tù”, người ta liên tưởng ngay đến sự trừng phạt và khốn cùng. Cuốn sách nhỏ này, không có tham vọng làm thỏa mãn mọi hình dung hay đáp ứng những tìm hiểu cần thiết của quý độc giả về nhà tù cộng sản. Song, hy vọng rằng người đọc sẽ nhìn thấy một góc nho nhỏ trong nhà tù với những câu chuyện còn chưa kể hết trong khoảng thời gian bốn năm tù của tôi. Tất nhiên, tùy thuộc vào từng vùng miền cụ thể, hay mỗi giai đoạn lịch sử, câu chuyện tù của mỗi người mỗi khác. Cho dù như thế, cũng cần thẳng thắn thừa nhận với nhau rằng nhà tù cộng sản là hiện hữu của mọi khổ đau cùng cực, mọi nỗi uất hận nghẹn ngào. Là đau thương, rệu rã, mệt mỏi, tăm tối và cả chết chóc. Là sự tàn bạo và bất lực, là nhẫn tâm, thù oán, là trông đợi, tuyệt vọng, là nỗi chết. Và là “địa ngục”. Địa ngục của những con người vẫn còn đang hít thở, đi lại và cười khóc”.

Cuốn hồi ký của Phạm Thanh Nghiên chứa đựng những ghi nhận và cảm nghĩ khác hẳn với các tác phẩm thuộc thể loại “hồi ký tù” mà chúng ta từng đọc, không phải chỉ do văn phong độc đáo của cô, mà chính vì cô là một tù nhân lương tâm, là một phụ nữ dấn thân tranh đấu cho quyền làm người giữa một xã hội mà mọi giá trị nhân bản đều đảo lộn, là một người cầm bút dấn thân tranh đấu kêu gọi lòng yêu nước trong khi những kẻ cai trị đất nước luôn luôn sẵn sàng bán nước để bảo vệ quyền lợi và quyền lực cá nhân.

Khi bị ném vào chốn “địa ngục trần gian” để chia xẻ thân phận khốn cùng của các tù nhân hình sự, ý thức của một tù nhân lương tâm đã giúp Phạm Thanh Nghiên bắc được nhịp cầu cảm thông với nhiều bạn tù đến từ những góc đời tối tăm nhất của một xã hội băng hoại. Và ý thức ấy đã mang lại cho chúng ta những đoạn hồi ký đáng suy ngẫm:

“Người tù xa lánh tôi không phải vì ghét, mà vì sợ bị liên lụy. Song vẫn có những mối quan hệ, giao tiếp rất khéo léo, đủ để không bị phạt hay vào tầm ngắm của cai tù.

“…Mấy hôm trước cả Phân trại đã xôn xao vụ chị Chanh ở đội 29 bị cai tù gọi lên rằn mặt, đe dọa vì “tội” dám bán cho tôi chiếc hòm đựng đồ dùng cá nhân. Kết quả là sáng hôm qua, chị Chanh bị bêu mặt giữa sân chung, trước sự chứng kiến của hơn một ngàn người tù và tất cả các cai tù của Phân trại. Tuy chưa đến mức phải vào “nhà chó”, nhưng chị Chanh bị chuyển đội, và mất giảm án năm ấy sau khi bị đấu tố. Không khí sợ hãi bao trùm cả Phân trại. Người ta bảo nhau phải dè chừng và tránh xa “con phản động” nếu không muốn gặp tai họa.

“…Không riêng gì Mai, nhiều người tù khác cũng từng phải đi “uống cà phê” để nghe cai tù đe nẹt, cấm đoán về tội chơi (hoặc ngồi chơi) với tôi. Có người phải làm cam kết từ nay xin chừa không bén mảng đến “con phản động” nữa. Sau mỗi chầu cà phê như thế, chị nào cũng nhận được lời mặc cả “đừng nói lại với cái Nghiên”. Nhưng chả mấy cái miệng tù giữ được lời hứa. Không nói ngay thì cũng nói eo, không nói trực tiếp thì cũng nhờ đứa tù khác mách lại. Lúc mới lên trại, tôi cũng hơi buồn. Tính tôi hay chạnh lòng, tủi thân. Sau quen dần, kệ.

“Những người dám công khai gần gũi với tôi thường là thành phần cứng đầu, không còn gì để mất. Tức là họ không được giảm án hoặc sắp mãn hạn tù. Không được giảm án vì vi phạm nội quy trại giam. Có nhiều kiểu vi phạm: buôn bán, tiêu tiền mặt, đánh cãi chửi nhau, làm không đủ mức khoán, thiếu lễ tiết với cán bộ (không chào chẳng hạn), giúp đỡ bạn tù không xin phép v.v…

“Người bị Aids, bệnh nặng hay những người sắp chết cũng thích chơi với tôi. Thời gian là thứ không thể sờ mó được. Nhưng người tù sắp chết, hình như họ chạm được bằng tay và thấy được bằng mắt những ngày tháng đời người đang ngắn lại trong khoảng thời gian lao tù dài đằng đẵng. Nhìn thấy, và sờ thấy màu tím tái, cái khô rát trên môi miệng. Trên thân người trơ trụi với da bọc xương. Trong bước đi chậm dần, chậm dần và những cơn đau hành hạ mỗi ngày. Việc cai tù lấy giảm án ra để uy hiếp hay mặc cả với những người không còn gì để mất, thành thừa…”

oOo

Năm 2010, sau 18 tháng “tạm giam để điều tra” (trong đó có 4 tháng bị biệt giam), cộng thêm hơn 2 tháng chờ đợi sau khi đã ra tòa để lãnh án 4 năm tù, 3 năm quản chế, Phạm Thanh Nghiên bị chuyển đến Trại số 5 Thanh Hóa để tiếp tục ở tù cho đến ngày mãn án. Cũng như những tù nhân khác, cô bị cắt lìa với đời sống bên ngoài, và tất nhiên mọi tin tức đều bị bưng bít bởi hai lớp màn sắt chồng lên nhau – nhà tù nhỏ nơi cô đang bị giam giữ và nhà tù lớn là đất nước của cô. Khi bất ngờ nghe được một tin “bên ngoài” qua một người bạn tù mới nhập trại, nhưng lại là tin chẳng lành về hai người bạn tranh đấu vừa bị bắt, cô viết:

“Một trong những điều đáng sợ nhất là nhận được tin anh em của mình bị bắt. Trong suốt thời gian bốn năm ở tù, tôi nhẩm tính có hàng chục người bị bắt vì đấu tranh cho Nhân quyền, Dân chủ và Tự do tôn giáo. Không ít người trong số đó là người tôi thân quen hoặc từng may mắn được gặp mặt. Tổng cộng số năm tù cho những người đấu tranh ôn hòa này lên tới hàng trăm năm (…) Tôi không khỏi lo lắng và nghĩ tới những ngày tồi tệ của phong trào tranh đấu bên ngoài. Đếm trên đầu ngón tay, chỉ còn lại dăm ba người là… chưa bị bắt hoặc mới về hết án nhưng còn bị giam lỏng tại nhà

“Sự kiện bác sĩ Phạm Hồng Sơn và luật sư Lê Quốc Quân bị bắt sau hàng loạt những vụ bắt bớ khác ít nhiều khiến tôi xuống tinh thần. Chị Hương, một người bạn tù khác buồng nói với tôi: “Phải nghĩ tích cực lên chứ. Em chả bảo chị là nhiều người trong số những người bị bắt, em còn chưa từng nghe đến tên của họ là gì. Chứng tỏ đang có thêm nhiều người cùng đấu tranh như em. Thế thì cần mừng chứ sao lại ủ rũ vậy”.

Quả không sai chút nào: ngay từ lúc Phạm Thanh Nghiên đang ở tù và liên tục cho đến ngày hôm nay, lời khích lệ của người bạn tù đã được chứng minh bằng thực tế. Suốt 10 năm trở lại đây, con số những người dấn thân vào cuộc đấu tranh cho Tự do Dân chủ Nhân quyền tại Việt Nam quả thật chỉ ngày càng tăng lên chứ không hề có dấu hiệu giảm đi. Những tiến bộ không ngừng của kỹ thuật tin học, nhất là sự lan tỏa vượt bực của mạng xã hội (Facebook) từ 2011-2012, đã tạo điều kiện để phong trào đấu tranh dân chủ thực hiện được những liên lạc và nối kết rộng rãi đến mức nhà cầm quyền cộng sản không còn ngăn chận nổi; đồng thời mở đường cho việc phổ biến những tin tức vừa xác thực vừa mau lẹ từ trong nước ra hải ngoại và ngược lại, khiến cho hệ thống kiểm duyệt tin tức của chế độ lâm vào tình trạng bất lực, và cả một cơ chế truyền thông “lề đảng” cũng lung lay và buộc phải tìm phương cách mới để thích ứng.

Đã thất bại trong việc bưng bít tin tức để che dấu sự thật, lại phải lúng túng đối phó với đủ mọi vấn đề từ nội bộ (đấu đá quyền lực, cạn kiệt ngân sách…) cho đến đối ngoại (áp lực nặng nề của Trung Cộng trên Biển Đông, rắc rối ngoại giao với Đức và Liên Hiệp Âu Châu), đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam bèn trở lại thủ đoạn dùng bạo lực để trấn áp dư luận. Mấy năm liên tiếp, gần đây nhất là từ tháng 6 đến tháng 8-2017, đã diễn ra hàng loạt các vụ hành hung, khủng bố, bắt bớ và xử án tù, nhắm vào giới đấu tranh ôn hòa và các cựu tù nhân lương tâm, đến độ các tổ chức quốc tế bảo vệ nhân quyền phải lên tiếng báo động, như Human Rights Watch qua bản phúc trình 65 trang “No Country for Human Rights Activists: Assaults on Bloggers and Democracy Campaigners in Vietnam” và thông cáo báo chí “Vietnam: End Attacks on Activists and Bloggers”, cũng như Amnesty International qua bản phúc trình “Detained for Defending Human Rights”, báo động về các vi phạm mới nhất và nhắc lại trường hợp cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Đài bị bắt trở lại từ ngày 16-12-2015 cho đến nay chưa biết số phận ra sao.

Dư luận thế giới kinh hãi trước hình ảnh những người tay không vũ khí –kể cả phụ nữ – bị đàn áp bằng bạo lực, nhưng đó là phản ứng đương nhiên của tập đoàn lãnh đạo cộng sản mỗi khi cảm thấy bị đe dọa bởi bất kỳ tiếng nói nào khác biệt với lý luận một chiều của chế độ. Những người dấn thân vào cuộc đấu tranh dân chủ hiểu rất rõ điều đó, và họ giúp nhau trang bị tinh thần để đối đầu với tình huống xấu nhất, như Phạm Thanh Nghiên đã viết trong một đoạn hồi ký:

“Tôi xin tặng câu chuyện này cho bạn, những Tù Nhân Lương Tâm “dự bị” dưới chế độ cộng sản, để thấy được những khoảnh khắc của một người tù. Tôi luôn hy vọng, trong tương lai gần sẽ không còn nhiều người Việt Nam phải trải nghiệm cuộc đời mình trong chốn ngục tù đầy đau thương và mất mát như một cái giá để trả cho Khát vọng Tự do”.

Nhờ mạng lưới thông tin toàn cầu giúp phá vỡ bức tường bưng bít sự thật, dư luận thế giới hiện nay có thể biết tường tận rằng cái giá mà các tù nhân lương tâm tại Việt Nam phải trả cho sự lựa chọn con đường đấu tranh không chỉ dừng lại ở những năm tháng tù đày mà còn tiếp tục đeo đuổi cuộc sống hàng ngày của họ. Khi Phạm Thanh Nghiên được Human Rights Watch chọn vào danh sách nhận Giải thưởng nhân quyền Hellman/Hemmett (tháng 10-2009), cô đang ở trong trại tạm giam, chờ ngày ra tòa lãnh án 4 năm tù. Bảy năm sau đó, cô đã mãn án tù và – trên nguyên tắc – đã hết hạn 3 năm quản chế, thế nhưng cô và thân nhân của cô vẫn bị theo dõi, bị sách nhiễu, thậm chí bị hành hung một cách dã man.

Ngày 30-3-2017, Front Line Defenders (www.frontlinedefenders.org), một tổ chức nhân quyền quốc tế có trụ sở tại Dublin (Ái Nhĩ Lan) chọn Phạm Thanh Nghiên vào vòng chung kết cho giải thưởng “Những Người Bảo Vệ Nhân Quyền Bị Đàn Áp Năm 2017” cùng với 4 người ở các châu lục khác nhau.

Theo thông cáo báo chí của tổ chức này, “Front Line Defenders Award for Human Rights Defenders at Risk là giải thưởng hàng năm, khởi đầu từ năm 2005, nhằm công nhận thành tích của các nhà hoạt động bênh vực quyền con người, bất chấp rủi ro và thường xuyên bị đe dọa đến mạng sống, vẫn có những đóng góp đặc biệt để bảo vệ và quảng bá nhân quyền tại đất nước mình”. Năm nay ban giám khảo đã cứu xét các phiếu đề cử 142 nhà hoạt động nhân quyền từ 56 quốc gia. Cuối cùng 5 nhà hoạt động tại Ukraine (Emil Kurbedinov), Nicaragua (Francisca Ramírez Torres), Nam Phi (Nonhle Mbuthuma), Kuwait (Abdulhakim Al Fadhli) và Việt Nam (Phạm Thanh Nghiên) được chọn vào vòng chung kết.

Thông cáo viết: “…Phạm Thanh Nghiên, một blogger người Việt, đã trải qua bốn năm tù giam vì đã công khai viết ra những vi phạm nhân quyền đối với gia đình các ngư dân bị tuần duyên Trung Cộng giết hại. Sau khi ra tù, cô bị quản chế tại gia, trong thời gian đó cô đã thực hiện nhiều chiến dịch bảo vệ nhân quyền và là đồng sáng lập Mạng Lưới Blogger Việt Nam. Nhà của cô bị đột nhập, cô bị cản trở khi đi khám bệnh, chữa bệnh, cửa nhà bị khóa trái nên cô không ra ngoài được, và khi làm giấy đăng ký kết hôn, cô cũng bị chính quyền bác. Cô là nạn nhân của nhiều vụ tấn công gây thương tích nhằm ngăn chận những hoạt động tranh đấu mạnh mẽ nhưng ôn hòa của cô trong nỗ lực phơi bày các vụ vi phạm nhân quyền ở Việt Nam”.

Thông cáo trích dẫn lời phát biểu của ông Andrew Anderson, Giám đốc Điều hành Front Line Defenders: “5 nhà bảo vệ nhân quyền nằm trong danh sách chung kết của giải thưởng năm 2017 đã chứng tỏ sự kiên cường, ý chí bền bỉ khi đối mặt với nhiều nguy cơ nghiêm trọng, thường là những mối đe dọa đối với mạng sống của họ. Những nhà hoạt động nhân quyền này cũng như gia đình của họ đều phải chịu đựng các cuộc tấn công, các chiến dịch phỉ báng, quấy rối bằng pháp luật, hăm dọa an ninh cá nhân kể cả đe dọa tính mạng, và án tù. Họ cho biết rất cần được dư luận thế giới biết đến việc họ làm, nhất là vì họ thường xuyên bị chính quyền nước họ phỉ báng và xuyên tạc cuộc tranh đấu bất bạo động của họ. Việc Front Line Defenders đề cử giải thưởng nhằm giới thiệu trước công luận và bảo vệ 5 nhà hoạt động này, những người đóng vai trò quan trọng đối với các phong trào nhân quyền tại đất nước và cộng đồng của họ”.

Ngày 22-5-2017, tức mới cách đây vài tháng, trong loạt video do Front Line Defenders đưa lên YouTube để giới thiệu 5 ứng viên được chọn vào chung kết, một số nhà đấu tranh dân chủ tại Việt Nam đã trình bày những cảm nghĩ về nhân cách của Phạm Thanh Nghiên, song song với những lời Phạm Thanh Nghiên phát biểu về tình trạng đàn áp nhân quyền đang tiếp tục diễn ra trên đất nước cô, mà chính cô là một nạn nhân (*):

“Có lẽ rất khó hình dung và khó mà liệt kê hết những rủi ro, những hiểm nguy, những sự đàn áp mà những người đấu tranh phổ biến các vấn đề nhân quyền như tôi gặp phải. Nếu nói đến rủi ro thì tôi nghĩ rằng không riêng gì cá nhân tôi mà tất cả những người dân Việt Nam lên tiếng chỉ trích các chính sách sai lầm của nhà nước hiện hành, đặc biệt là lên tiếng bày tỏ quan điểm một cách mạnh mẽ về các vấn đề nhân quyền, dân chủ, thì đều là mục tiêu để bị nhà cầm quyền đàn áp, thậm chí bắt bỏ tù. Tôi đã từng bị kết án 4 năm tù giam và 3 năm tù nhà. Khi tôi bị quản chế thì bản thân tôi không được đi ra khỏi địa phương nơi cư trú, thậm chí là tôi bị nhốt ở trong nhà, không được đi ra khỏi nhà, không được đi khám, chữa bệnh.

“Cách đây chừng 1 năm, vào ngày 11 tháng 5 năm 2016, khi nổ ra cuộc biểu tình chống Formosa, bảo vệ môi trường, thì trên đường đi đến điểm biểu tình, chúng tôi bị bắt. Trong nhóm của tôi gồm có vợ chồng tôi và một vài người bạn – những người đấu tranh nhân quyền khác – đã bị công an mật vụ rất là đông dùng vũ lực bắt ngay giữa đường, thậm chí tôi còn bị một tên an ninh dí giầy vào mặt khi hắn quật ngã tôi xuống đất.

“Vào trong đồn công an thì chúng tôi đã bị giam cầm trái phép và đánh đập suốt 14 tiếng đồng hồ, bản thân tôi đã bị đánh 3 lần trong đồn công an ngày hôm đó. Riêng cá nhân tôi thì những điều đó ảnh hưởng rất lớn đến sức khỏe cũng như tinh thần của tôi. Suốt 4 năm kể từ khi ra tù đến bây giờ, tôi hầu như lúc nào cũng phải dùng thuốc, lúc nào cũng phải phụ thuộc vào thuốc, và không ít lần tôi phải nằm điều trị ở bệnh viện trong sự rình rập canh gác của công an mật vụ.

“Chúng tôi coi những điều như là đánh đập, bắt bớ, sách nhiễu, khủng bố, tù đầy là những điều đương nhiên chúng tôi gặp phải trên con đường tìm kiếm tự do và đòi hỏi nhân quyền. Ở các quốc gia khác thì những người hoạt động nhân quyền thường có được một mạng lưới để hỗ trợ lẫn nhau, nhưng tại Việt Nam thì hoàn toàn khác. Chúng tôi phải đối mặt với rất nhiều hiểm nguy. Thậm chí chúng tôi chỉ cần liên kết các cá nhân với nhau, gặp nhau, thì kể cả sự gặp gỡ thường xuyên cũng đã khó khăn, chứ còn nói gì đến mong ước có được môt mạng lưới để bảo vệ mình. Khi mình lên tiếng về một vấn đề tiêu cực trong xã hội thì ngay lập tức mình sẽ bị đối mặt với, ngoài những rủi ro, còn có thể là án tù. Và những điều luật mơ hồ sẽ được nhà nước dùng để trả thù, trừng trị chúng tôi, như “lật đổ chính quyền”, “chống nhà nước”, hay “lợi dụng các quyền tự do dân chủ để chống nhà nước…”

Dưới một chế độ tàn bạo như vậy, và trong những điều kiện hoạt động đầy bắt trắc như vậy, câu hỏi đặt ra là, động lực nào giúp cho những người đấu tranh dân chủ giữ vững được tinh thần bất khuất để nắm tay nhau đi tiếp con đường đầy chông gai thử thách mà họ đã lựa chọn? Đây là câu trả lời của Phạm Thanh Nghiên trên video của Front Line Defenders:

“Chúng tôi không thể sống và thức dậy mỗi sáng để đón nhận sự sợ hãi. Không còn cách nào khác. Chúng tôi phải bước qua. Và chính khát vọng tự do, khát vọng được sống với đầy đủ quyền con người của mình, đã thúc đẩy chúng tôi tiếp tục đi lên phía trước”.

Đọc hồi ký “Những Mảnh Đời Sau Song Sắt” của Phạm Thanh Nghiên, do vậy, không phải chỉ để thu lượm thêm một số dữ kiện về nhà tù cộng sản, mà còn là dịp ghi nhận thêm nhiều yếu tố giúp chúng ta theo dõi những chuyển biến chắc chắn sẽ tới từ cuộc đấu tranh kiên cường, quyết liệt của những con người tự nguyện dấn thân để đòi lại nhân quyền căn bản cho 90 triệu đồng bào, giành lại chủ quyền lãnh thổ cho tổ quốc, và trồng lại cây trái tình người trên những mảnh đất chết khô vì một chủ thuyết vô nhân tính.

Đào Trường Phúc

danlambaovn.blogspot.com

_____________________________________

(*) https://www.youtube.com/watch?v=ghgTJbB4sV0

Những Mãnh Đời Sau Song Sắt – Phạm Thanh Nghiên

Sách song ngữ Việt-Anh

NXB Tủ Sách Tiếng Quê Hương – 512 trang – giá 25USD

• Liên lạc: VLAC / TS Tiếng Quê Hương. Địa chỉ: P.O. Box 4653, Falls Church, VA 22044, USA. Email: uyenthaodc@gmail.com / uyenthao174@yahoo.com

• Sách cũng có bán trên trang mạng Amazon.com:

https://www.amazon.com/Nhung-Manh-Doi-Song-Vietnamese/dp/1976548985

Đăng tải tại Chính Trị - Xã hội - Kinh Tế - Thời Sự | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Trần Đại Quang có thể lại “bị” đi điều trị

Trần Đại Quang có thể lại “bị” đi điều trị

Bùi Quang Vơm (Danlambao) – Thế là điều bí ẩn về sự mất tích của ông Chủ tịch nước Trần Đại Quang gần hai tháng từ 26/07 tới 2/9/17 đã bắt đầu lộ diện.

Ai cũng biết, Quang vắng mặt không rõ lý do sau khi gửi một bài viết rất dài về ngày thương binh liệt sĩ 27/07, nhưng chính ngày 27/07, khi lãnh đạo nhà nước đi thăm viếng, thắp hương tưởng niệm, vào lăng Hồ Chủ tịch, tham dự Hội nghị Quốc gia vinh danh và tặng quà các gia đình thương binh liệt sĩ và gia đinh có công cả nước, đây chính là công việc vừa đúng chức năng vừa đã thành tập quán truyền thống xưa nay của đảng cộng sản, không phải việc của Tổng bí thư, nhưng trong thành phần các đoàn lãnh đạo, chỗ nào cũng chỉ thấy dẫn đầu bởi Tổng bí thư, mà không thấy mặt ông Chủ tịch nước.

Ông Quang đi đâu, vì lý do gì, và tại sao có vẻ như ông được báo trước. Bài viết của ông được viết dài khác thường, vì nội dung thương binh liệt sĩ vốn chẳng có nhiều chuyện để nói, và ông cố trực tiếp đi thăm và tặng quà cho tới tận chiều ngày 26/07, một ngày trước khi phải vắng mặt.

Người dân sẽ phải nhận ra rằng, Chủ tịch vắng mặt, nhưng Tổng bí thư là người quan trọng hơn, người thực chất đứng đầu quốc gia, nếu thăm viếng, tặng quà thì tất nhiên giá trị hơn. Người ta có thể quen dần rằng nguyên thủ là Tổng bí thư chứ không phải là Chủ tịch nước? Ông Chủ tịch chỉ là người được Tổng bí thư phân công.

Chính trong khoảng hai tháng ông Quang vắng mặt không rõ lý do này, có một sự kiện trùng lặp, nhưng có vẻ như đã được sắp xếp trước là một chuyến đi thăm liên hoàn gồm một chuỗi ba nước Campuchia, Indonesia và Myanmar kéo dài suốt một tuần lễ. Mặc dù chuyến thăm Campuchia diễn ra từ 22-24/07, cả ba quốc gia cùng mời nguyên thủ quốc gia Việt Nam, nhưng Chủ tịch nước đang có vấn đề gì đó vắng mặt từ gần một tháng trước, không thể đi thăm. Tuy nhiên, Việt Nam không làm lỡ lời mời. Tổng bí thư đảng sẽ dẫn đầu đoàn đại diện quốc gia, vì thực chất dưới chế độ độc đảng, Tổng bí thư mới thực sự là nguyên thủ của Việt Nam. Các nước xung quanh và các quốc gia trên thế giới phải hiểu ra và chấp nhận thực tế đó.

Đặc biệt, đây là thông diệp với Mỹ. Thể chế đảng độc nhất lãnh đạo quốc gia, đứng ở vị trí trên cùng, nên gọi là gì cũng được nhưng người cao nhất trong đảng mới thực sự là người cao nhất, là nguyên thủ của quốc gia. Thể chế này, vai trò thực sự của Tổng bí thư đảng, đã một lần được chính phủ Mỹ của Obama thừa nhận, ngay trong tuyên bố chung hai quốc gia, trong chuyến thăm Hoa Kỳ của ông Trọng, tháng 7/2015.

Nhưng bây giờ, là nhiệm kỳ của Tổng thống Donald Trump, một con người có tính cách “sòng phẳng” và dứt khoát trắng đen. Không có thủ lĩnh của một đảng chính trị lại đồng thời là nguyên thủ đại diện cho một quốc gia. Đảng chính trị, nếu không có đủ phiếu bầu của tất cả mọi tầng lớp công dân, thì dù mạnh như đảng Cộng Hòa của ông hay đảng Dân chủ của bà Hillary cũng không thể trở thành tổng thống. Đảng chính trị là tổ chức của nhóm những người có đức tin vào tự xưng đại diện của các đức tin, các tôn giáo và tín ngưỡng khác. Vì vậy, thủ lĩnh một đảng không có tư cách tự nhiên là nguyên thủ quốc gia.

Nếu ông Trump chấp nhận lời mời đến dự Hội nghị APEC tại Đà Nẵng vào đầu tháng 11 này, thì người mà ông ta chấp nhận tiếp kiến sẽ bắt buộc phải là vị đại diện quốc gia do công dân cả nước bầu ra, tương xứng với ông, chứ không thể là người chỉ được bầu ra vào vị trí cao nhất của một nhóm những người có đức tin riêng vào một thứ tư tưởng riêng. Nếu không đáp ứng, chuyến đi thăm sẽ không có.

Đây có thể chính là nguyên nhân của việc “sắp xếp” tốn thời gian hơn một năm, khi ông Quang trực tiếp chuyển lời mời từ tháng 10/2016 và được ông Nguyễn Xuân Phúc trực tiếp nhắc lại trong chuyến thăm hồi tháng 5/2017, nhưng ông Trump chỉ chính thức trả lời tới dự APEC vào ngày hôm qua, ngày 16/10thông cáo báo chí Nhà trắng nói rõ: “Sau khi rời Đà Nẵng, ông Trump sẽ tới Hà Nội trong ngày 11/10, bắt đầu chuyến thăm chính thức. Tại Hà Nội, ông sẽ gặp Chủ tịch nước Trần Đại Quang và các lãnh đạo cấp cao khác của Việt Nam”.

Như vậy là rõ, người cao nhất của Mỹ sẽ gặp ông Trần Đại Quang, người cao nhất của Nhà nước Việt Nam.

Người ta sẽ phải nghi ngờ chuyện liệu có chuyện ông Trump đến văn phòng trung ương đảng để chào ngoại giao tổng bí thư không? Hãy chờ xem.

Đây là cú đánh trực diện vào cá nhân ông Trọng và trực tiếp vào cái thể thức “chẳng giống ai” của thể chế độc đảng cộng sản. Một thứ thể chế quái đản độc nhất trên mặt đất.

Lần này, chắc ông Trọng phải chịu thua, cho dù ông nổi tiếng là người nhiều mưu ma chước quỷ. Ông đã từng bày ra trò ép Quốc hội 13 của ông Nguyễn Sinh Hùng bãi miễn chính phủ của ông Dũng và bầu ra chính phủ mới chỉ để buộc ông Dũng về vườn trước chuyến thăm của Tổng thống Obama, tước quyền đứng đầu chính phủ của ông sau khi mất ủy viên bộ chính trị, nhưng chưa hết nhiệm kỳ. Ông gọi là “kiện toàn” tổ chức đảng.

Ông Quang đột nhiên xuất hiện trở lại đầu tháng 9, trông có phần yếu, nhưng không bệnh tật gì, có thể do Bộ chính trị đã buộc phải chấp nhận điều kiện của Mỹ, để có thông cáo nhận lời của Nhà trắng.

Nhưng ai có thể chắc chắn được điều gì. Xưa nay ai dám tin vào đảng cộng sản? Có thủ đoạn nào mà đảng không làm? Có điều, đảng cũng chưa chắc là cá nhân ông Nguyễn Phú Trọng, mà thủ đoạn cá nhân thì không có cách gì đoán biết được.

Đến gần ngày 10/11, thậm chí đúng ngày 10/11, ngay sau khi có tin máy bay của ông Trump đã rời Mỹ để đến Đà Nẵng, thì đột nhiên lại có chuyện Chủ tịch nước Trần Đại Quang phải đi đâu đấy, không thể tiếp Tổng thống Mỹ. Và khi ấy, lại là Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, “buộc” phải đích thân đón tiếp Tổng thống Mỹ, và là người ký vào Tuyên bố chung (chưa chắc có).

17.10.2017

 

Bùi Quang Vơm

danlambaovn.blogspot.com

Đăng tải tại Chính Trị - Xã hội - Kinh Tế - Thời Sự | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cho Việt Nam thêm một bài học mới

Cho Việt Nam thêm một bài học mới

David Thiên Ngọc (Danlambao)

Bài học thứ nhất

Nói đến cụm từ “cho VN một bài học” thì hầu như hơn 90 triệu dân VN không ai là không biết đó là “cây gậy” mà chủ nhân ông họ Đặng ở Trung Nam Hải giáng lên đầu bầy thú Ba Đình sau khi cho chúng ăn nhiều “củ cà rốt” mà vẫn không bỏ tật láu cá đu dây trong mấy thập niên hậu bán thế kỷ 20.

Kết quả là 6 tỉnh biên giới phía Bắc nhiều làng mạc tan hoang. Biển Đông hải đảo ngập chìm, máu Hồng Lạc nhuộm đỏ biển, sông… Xương Lạc Việt phơi trắng núi đồi, chìm sâu trong lòng biển. Đau đớn thay không một nấm mồ cho liệt sĩ, khắc bia ghi nhớ hầu cho thân nhân tìm đến khói hương. Ngược lại còn bị bạo quyền csVN cố tình lãng quên. Khốn nạn hơn là còn truy bức những ai, tập thể nào thể hiện lòng tri ân cho những người nằm xuống để bảo vệ biên cương hải đảo vì sợ phật ý quan thầy. Đó là thái độ hèn nhát, làm tay sai cho giặc, bán nước cho Tàu, phản bội Tổ Quốc, Nhân Dân. Nội dung và hệ quả của bài học thứ nhất tôi thiết tưởng cũng không cần phải viện dẫn ra nhiều mà ai ai cũng đã rõ.

Bài học thứ 2

Nó không phải là cú tát gây tang tóc máu xương bằng súng đạn mà cú tát về văn hóa cho một xứ sở có bề dày “4000 năm văn hiến”.

Là người VN không ai mà không cảm thấy tự hào về nguồn gốc dân tộc, về bề dày lịch sử ông cha ngoan cường chống giặc ngoại xâm, đã bao phen đánh tan đội quân xâm lược hung tàn từ phương Bắc phải cụp đuôi cuốn cờ bò về bên kia ải Bắc.

Một nền văn hóa lâu đời và rực rỡ, là “văn hóa dân tộc” với màu sắc đặc thù mà cha ông ta đã cố công gìn giữ để không bị tàn phai, bị Hán hóa là một kỳ công “vĩ đại nhất” trong lịch sử dân tộc VN. Mặc dù qua ngàn năm Bắc thuộc, bao phen phải chịu nhục vì sức yếu thế cô nhưng trái tim và tâm hồn không bao giờ trở thành nô lệ. Bởi mất đi bản sắc văn hóa dân tộc là hầu như mất tất cả, kể cả núi sông, nòi giống. Do đó nền văn hóa dân tộc VN không hề bị mai một mà vẫn giữ được nét riêng. Cách ăn mặc, cách chào hỏi ứng xử, tôn sư trong đạo, hiếu để mẹ cha, vợ chồng “tôn kính như tân”, vị tha nhân ái, kính trọng người lớn tuổi, yêu mến trẻ em, trọng thị trong giao tiếp bạn bè, xã hội, trong kinh doanh mưu cầu hạnh phúc. Trong lối sống tinh thần, văn chương thi phú, hội họa, âm nhạc… ca dao, tục ngữ, thi ca hò vè trong dân gian, tranh Đông Hồ, nhã nhạc, hát nói, bài chòi, tuồng, chèo, phong tục nghi thức tế lễ, đình đám, hội hè… từ làng xóm cho đến cung đình v. v… vẫn còn lưu truyền trong dân gian, bảo tồn trong kho tàng văn hóa dân tộc và cả trong tâm thức của người dân là minh chứng hùng hồn. Tất cả những nét trên và còn nhiều hình thái khác tựu trung đó là “văn hóa dân tộc” mà nơi đây tôi không thể nào liệt kê ra hết được.

Thế nhưng từ gần thế kỷ qua. Nền văn hóa dân tộc VN đã bị xói mòn, băng hoại trầm trọng tôi chưa muốn nói là thê lương. Tập đoàn cộng sản mang dòng máu Việt nhưng đã tiếp tay cho ngoại bang làm xóa nhòa nền văn hóa dân tộc, bôi nhọ giống nòi là những tội đồ thiên cổ, ngàn năm di hận, phản bội lại tổ tiên đất nước.

Nguyên nhân từ âm mưu của bọn giặc Tàu ô phương Bắc sau hàng ngàn năm ôm mộng vĩ cuồng nhưng bị tan vỡ khi xâm phạm đến đất phương Nam. Giờ chúng vẫn không buông bỏ tà mộng mà chúng tiến lên một bậc cao hơn trong “giấc mộng Trung Hoa” bằng cách “trồng người” thay vì bom đạn.

Nền đạo đức trong văn hóa dân tộc làm gì có chỗ đứng cho hành động “phản bội”? Phản bội lại người ơn, bà con đồng bào ruột thịt mà đỉnh cao là ra tay tàn sát giết hại họ lên đến hàng trăm ngàn người một cách tàn độc không nương tay đồng thời gây ra bao oan khiên nghiệt ngã theo sau cho gia đình người thân của họ lên tới hàng triệu người như trong vụ CCRĐ, NV-GP.

Đạo đức trong văn hóa dân tộc làm gì có cảnh con tố cha mẹ cho đến chết như Đặng Xuân Khu, Ngô Xuân Diệu:

“…Có ai về Bố Hạ.

Nhắn với vợ chồng thằng Thu *.

Rằng chúng bây là lũ quốc thù.

Thắp đuốc cho sáng khắp đường.

Thắp đuốc cho sáng đình làng đêm nay.

Lôi cổ bọn nó ra đây.

Bắt quỳ gục xuống đọa đày chết thôi… (Xuân Diệu).

* Thu là Ngô Xuân Thu (Thọ), cha của nhà thơ Xuân Diệu mà ông gọi là thằng.

Vợ tố chồng, anh em tàn sát nồi da xáo thịt!? Với nền tảng văn hóa nào mà đảng (csVN) phân công một chú du kích trẻ tuổi về bắn chết cha mình vì cho rằng ông ta có nợ máu (với cộng sản). Thực hiện thành công hành vi giết cha là một công trạng chứng minh cho sự trung thành với đảng và là thể hiện đạo đức HCM, là bậc thang tiến thân!

Đạo đức trong văn hóa dân tộc làm gì có trạng thái “vô cảm”? Vô cảm với người thân, cộng đồng xã hội! Vô cảm với những cái chết oan khiên của người dân vô tội nơi đồn bót côn an khi họ chỉ va chạm nhỏ trong sinh hoạt quan hệ xã hội xóm giềng hay trong giao thông! Khi họ chỉ bị tình nghi can dự trong những vụ việc nhỏ nhặt, vụn vặt? Thậm chí họ chỉ nói lên tiếng nói chân chính của một người dân bị đánh cắp, tước đoạt quyền tự do căn bản của mỗi con người.

Tệ hại hơn là đa số thanh niên vô cảm chỉ đưa ánh mắt liếc nhìn chứ không dừng xe lại cứu giúp khi thấy một em bé bị xe tông giữa đường nhưng chưa chết. Nhiều thanh niên chỉ khoanh tay đứng xem chứ không can thiệp khi côn đồ côn an, dân phòng hà hiếp còng trói đánh đập, vung vãi hàng hóa của những người dân nghèo khổ đi bán hàng rong kiếm chút tiền độ nhật. Họ không cảm thấy xấu hổ khi đứng đút tay vào túi quần nhìn, xem những phụ nữ, cụ già biểu tình, giăng biểu ngữ trước tòa lãnh sự Tàu cộng hay trước các cơ quan công quyền csVN đòi trả lại biển đảo của cha ông, đòi đất đai bị cưỡng đoạt, đòi nhân quyền, đòi quyền sống. Trong khi ở các quán nhậu thì họ hăng hái, khí thế phun ra những tràng pháo trung tiện từ mồm mà không hề biết thối miệng.

csVN vô cảm trước cái chết của hàng trăm con người, tài sản, gia cầm gia súc của người dân bị cuốn trôi theo dòng nước hậu quả do họ xả lũ gây nên mà việc này luôn xảy ra hàng năm vào mùa mưa lũ. Họ còn ngang nhiên tuyên bố là xả lũ, đê vỡ theo kế hoạch đã định trước, đúng quy trình! Tức là cái chết, cái thiệt hại của người dân là họ đã lên kế hoạch trước rồi? Khốn nạn đến thế là cùng! Song song với những hành động vô cảm, khốn nạn ấy là tên đảng trưởng Trọng lú ngang nhiên lấy tiền hàng chục triệu đô la từ xương máu của nhân dân đi biếu tặng cho ngoại bang (Campuchia) hòng mua chuộc kết bè gây cánh! Gạo, mì, thực phẩm… do các tổ chức từ thiện phi chính phủ hỗ trợ cứu đói thiên tai cho nạn nhân vùng lũ họ lại tước đoạt chia nhau một cách trắng trợn công khai ngay sau khi đoàn từ thiện ra đi, ngược lại họ vơ vét hàng trăm ngàn tấn gạo của dân đem dâng hiến cho bè lũ cùng tiên tổ họ Lê (Nin) tận ngàn trùng hải lý (Cu Ba, Bắc Hàn).

Họ dạy cho những con người “được trồng” bằng những thú tính, vô cảm ở những kẻ được gọi là cô giáo mầm non với hành vi đánh đập, ngược đãi, hành hạ trẻ thơ lên 3 lên 4 tuổi, thậm chí đạp lên người gây tử vong cho trẻ thơ chưa tròn 1 tuổi? Những cảnh đó nhan nhản ở các trường mầm non Biên Hòa- Đồng nai, Thủ Đức, Bình Tân-Sài Gòn và nhiều tỉnh thành khác trên cả nước. Những con người này (tạm gọi là người) hình như đã bị bọn bán nước thay não, đổi máu rồi chăng?

Những nét vô văn hóa nhằm làm lu mờ nền văn hóa dân tộc VN được bọn Bắc phương và đám tay sai Ba Đình nhồi nhét, rao giảng, thâm nhập lan truyền, ru ngủ trong mọi thế hệ người dân VN có khi như những cơn bão lũ, khi như những làn gió thoảng, như những dòng sông êm đềm đi vào tâm thức của mỗi người dân mà nhất là giới trẻ vô tư tiếp nhận như những thành quả và tự hào về nó. Nó âm thầm đi vào tâm thức người dân Việt như những giấc mơ gặm nhắm tâm hồn mà không hề hay biết.

Chính ý thức của những kẻ độc tài toàn trị, tự cho chúng cái quyền ban phát cho mọi người dân về mọi phương diện trong cuộc sống cho nên chế độ “xin-cho” được hình thành từ khi chúng cướp được chính quyền. Từ đó cái chế độ xin-cho được lan tràn như nạn dịch. Nó hiện diện khắp mọi nơi từ những cơ quan nhà nước csVN cao nhất cho đến những tên gác cổng bịnh viện, trường học, đường tàu lửa, cửa cầu tiêu công cộng… ai ai cũng có được cái quyền ban cho những việc gì mà người dân cần.

Ngoài những vụ việc to lớn ra thì chính những điều phản cảm trong sinh hoạt xã hội thường ngày nó chứng minh thật rõ nét và cụ thể cho cái hệ quả của thuật “trồng người” đã ăn sâu vào tâm tính, vào mọi hành động của mọi tầng lớp nhân dân VN.

Những việc rất nhỏ mà chính người viết thấy, nghe. Tôi xin tạm dẫn ra đây tuy không lạ nhưng cũng chứng minh cho thấy vạn vạn cánh bèo đã tràn ngập dòng sông và một ngày không xa nếu chúng ta không vớt bỏ thì chính chúng sẽ làm tắt nghẻn dòng trôi.

Ở các phòng vé máy bay, tàu hỏa, các phương tiện hàng không, đường sắt, đường thủy, đường bộ là các ngành kinh doanh vận tải… để trang trải cho cuộc sống của tất cả công nhân viên của các ngành này có phải chăng là từ những tấm vé, những họp đồng vận chuyển của hành khách? Thế mà họ không hề thấy và họ tự cho mình cái quyền ban phát.

Điển hình là câu chuyện tại phòng vé máy bay VN Airline Tp Quy Nhơn-Bình Định. Hành khách đọc trong trang Web của VN Airline thấy còn một số vé giá rẻ tuyến Phù Cát-TSN Tp HCM và đến xin mua. Nhân viên trả lời đã hết, hành khách xin Wifi của phòng vé để lên mạng, nhân viên trả lời ở đây không có Wifi! (rất lạ-khách hỏi vậy thôi chứ với điện thoại thông minh, phương tiện mạng 3G thì chỉ một cái click nhẹ là có tất cả, vì họ nghĩ như thế khách sẽ không biết). Đây là hành vi thiếu trung thực, lừa dối khách hàng, xem thường khách hàng, ém vé giả rẻ để trục lợi. Sau một vài câu lại qua thì cô nhân viên có cấp bậc cao hơn ra can thiệp và nói là ý sếp kia, sếp nọ ra hù dọa khách hàng. Rủi thay vị khách ấy “có tầm” và nói sếp là sếp của các cô chứ không phải là sếp của hành khách, VN Airline có làm tốt chức năng kinh doanh vận tải thì phải thay đổi tư cách kinh doanh, ứng xử tiếp xúc khách hàng… nếu không làm được thì tự giải thể để cho các hãng hàng không nước ngoài sẽ vào cuộc thay thế và ngay bây giờ chúng tôi sẽ gặp cấp trên của các cô để trình bày sự việc. Thế là tất cả xìu như rau luộc trong nước sôi 100 độ C, không khí phòng vé nặng như buổi cuối đông và đã bán cho người khách trên 2 vé giá rẻ như trong trang Web đã ghi nhưng vẫn không có lời xin lỗi vì cái văn hóa này nó không có chỗ đứng trong xã hội này kể từ mùa thu năm ấy.

Một câu chuyện khác là tại phòng vé ở ga tàu đường sắt Diêu Trì-Bình Định.

Một hành khách là một cô giáo ở trường THPT số 1 Huyện Tuy Phước, BĐ (địa phương của nhà ga). Vào trung tuần tháng 10/2017 cô đến phòng vé họp đồng vận chuyển chiếc xe máy vào Sài Gòn. Qua trao đổi một số thủ tục, cô nhân viên ở tuổi khoảng dưới 30 và chỉ đáng là học trò của cô đã bắt bẻ một vài điều không quan trọng và tỏ ra có cái quyền ban phát, dạy đời cho cô giáo và muốn cô giáo kia phải cầu cạnh, nhờ vả và tỏ lòng biết ơn nếu được cô nhân viên dễ dãi hơn một chút. Đó là chưa nói đến việc có thể là để vòi vĩnh tiêu cực. Nhưng không! Vì những thủ tục kia là vụn vặt không cần thiết lắm, cho qua cũng được để chiếm được cảm tình và thu hút khách, đồng thời nhắc nhở cho lần sau. Và ngay khi đó cô giáo đã cho ra một bài giảng “đúng giáo trình”, các phòng bên nghe lạ và đã quây vào nghe, thấy “chí lý” khuyên cô nhân viên kia giải quyết giúp cô giáo vì có nghe cô giáo đòi đi gặp lãnh đạo cao hơn của phòng vé để trình bày (trong số này có người biết cô giáo). Sau đó cô nhân viên xìu xẹp như lá cây “hổ ngươi” khi bị tay ai đó chạm vào. Cô nhân viên nói “cô đi dạy học trò chắc cô dữ lắm ha?”. – Không em! Là nhà giáo không thể “dữ” trên bục giảng hay nơi đâu mà phải biết lắng nghe và tôn trọng những gì học trò nói đúng. Cô giáo ra về trong lòng cũng thấy nhẹ hơn vì vừa rồi có một tiết dạy riêng chỉ có một học trò đã “bỏ học” từ lâu nhưng cuối cùng cũng biết lắng nghe nhưng lời xin lỗi cũng không hề thoát ra từ bờ môi của cô gái trẻ.

Và chuyện ở 2 quán cà phê. Quán cà phê “Xưa & Nay” thuộc khách sạn Hoàng Yến, Tp biển Quy Nhơn có khoảng 40-50 bàn nhưng chỉ 2 bàn có khách. Một bàn đông trên 10 người và bàn 4 người uống bia và xin thêm nước đá. Chờ lâu khoảng 20-30 phút nhưng chẳng thấy nhân viên phục vụ mang đá ra. Sau đó khách gặp được cô nhân viên lúc trước hỏi thì cô ta trả lời chống chế và dối trá rằng “vì đông khách quá nên không phục vụ kịp”. Sự chống chế thật ngu xuẩn.

Úi trời… trời… cả cái quán chỉ có 2 bàn mà nói là đông? Nếu có khách vào thêm vài ba bàn nữa thì chắc phải đóng cửa quán và mời khách ra về chứ tiếp không xuể! Và ông chủ (tên Nga Lâu) chắc phải phá sản, dẹp tiệm?. Nếu thay vào đó là lời xin lỗi vì em/cháu quên thì hay biết mấy. Nhưng không! Thói dối trá chống chế không nhận lỗi nó đã đi vào từng tế bào của con người ở thiên đường mù tự lúc nào mà chính họ không hề hay biết.

Trong quán cà phê “Sài Gòn phố” ở đường Trần quốc Thảo Q3 Sài Gòn có hàng trăm bàn nhưng hôm ấy có khoảng 1/3 bàn có khách. Một bàn gọi cà phê phin đá. Nhưng nhân viên chỉ đem ra phin cà phê thôi nhưng ly đá thì chưa, khách nghĩ rằng họ sẽ mang ly đá ra sau. Nhưng chờ mãi không thấy, khách gọi hỏi thì được trả lời là quán thiếu ly?! Chỗ này người viết xin miễn bình luận mà chỉ có một câu rằng: Nên dẹp quán càng sớm càng tốt chứ nếu không thì phá sản ngay vì giá mặt bằng nơi đây không hề rẻ và các chi phí khác không hề thấp mà chỉ một số ít bàn có khách mà đã thiếu ly. Nếu khách vào đông hơn nữa thì chắc là phải ra về vì ly không có! Thay vì chống chế ngu xuẩn trên mà thay vào là lời xin lỗi vì em/cháu quên thì hay biết mấy! Rõ chán!

Bài học mới từ luồng gió mới

Đó là sự kiện TGĐ công ty xăng dầu IQ8 đội mưa cầm dù, cúi đầu chào khách hàng trong hàng tiếng đồng hồ.

Chiều ngày 10/10/2017 ông Hiroaki Honjo, tổng giám đốc Cty xăng dầu Idemitsu Q8 (IQ8) đội mưa hàng giờ cúi chào khách hàng mỗi khi ra vào đổ xăng tại trạm xăng trong khu công nghiệp Thăng Long Hà Nội. Hơn thế nữa các nhân viên còn ân cần lễ phép, lau kính xe cho khách. Hình ảnh này đã lan truyền nhanh chóng trong cộng đồng mạng khiến cho người Việt phải “phát sốt” vì một lẽ là cái hình ảnh ấy, phong cách ấy nó hoàn toàn xa lạ trong cung cách hành xứ trong giao tiếp, trong kinh doanh gần thế kỷ qua. Nhất là trong nền kinh tế kế hoạch XHCN với tư duy ông chủ ban cho thì hình ảnh này không hề có vị trí.

Những thái độ ngạo mạng của kẻ ban phát (trong kinh doanh) trong xã hội VN thời cộng sản nó hiện rõ nhất là ở các tập đoàn xăng dầu, điện, nước, vận tải… những nơi này người dân luôn bị bắt nạt, hành xác, móc túi… như thế nào là tùy tiện vì những thứ đó người dân cần. Lắm lúc họ tùy tiện tăng giá sản phẩm và cho là bù lỗ, có khi 5-6 lần trong một năm như giá xăng dầu! Lỗ vì họ rút ruột, tham ô, lãng phí, vô trách nhiệm. Nhưng họ có biết đâu đó là ngành kinh doanh mà người dân là khách hàng và họ quên rằng kinh doanh không khách hàng thì kết quả ra sao? Hãng hàng không VN mà khách nước ngoài gọi cho là hảng “hàng không xin lỗi” vì luôn bị trễ giờ bay khiến ảnh hưởng đến công việc của họ. Có lẽ vì người VN, xã hội VN xài thời gian quá sang, quá phung phí nên chuyện trễ chuyến bay vài ba giờ là chuyện không có gì ghê gớm và là “chuyện thường ngày trên huyện”.

Thời đại hôm nay là thời đại “toàn cầu hóa” cho nên mọi cơn gió từ mọi hướng đều thổi đều cho mọi nơi và nhất là nước luôn chảy về vùng trũng. Thế nhưng với tư duy hạ đẳng, cung cách cạnh tranh trong kinh doanh không lành mạnh chưa nói là xấu xa chưa thoát ra khỏi con người của XHCNVN. Do đó đã xảy ra những hiện tượng kỳ quái trong kinh doanh như tập đoàn Taxi VinaSun cảm nhận được ngày tàn sắp đến nếu không thay đổi cách ứng xử, kinh doanh từ tài xế cho đến lãnh đạo tập đoàn khi các hảng Taxi Uber, Grab tham gia vào thị trường VN. Thay vì học hỏi theo cách văn minh, trung thực, hiếu khách, tôn trong khách của người ta thì tập đoàn VinaSun lại ra lệnh cho hầu hết xe Taxi VinaSun dán phía sau xe hàng chữ có nội dung chống lại các hãng Taxi Uber, Grab. Hành động phi văn hóa trên bị phản ứng mạnh mẽ từ xã hội thì lãnh đạo tập đoàn VinaSun đổ lỗi cho là tài xế tự dán lên mà thôi! Hành động ném đá giấu tay thật hạ cấp và xấu hổ. Có nhiều tài xế phản ứng trước sự đổ lỗi thấp hèn của tổng giám đốc VinaSun, đổ lên đầu họ sự xấu xa của mình gây ra!

Cũng như tập đoàn Taxi VinaSun, tập đoàn xăng dầu Petrolimex cũng trương biểu ngữ lên các cửa hàng xăng dầu kêu gọi người VN hãy dùng hàng VN (họ có dám bạo gan bài hàng Tàu không), nào là người Nhật làm màu như thế thôi v.v… trước nguy cơ khách hàng bỏ cây xăng VN mà đổ dồn về cây xăng của Nhật để được sự an toàn trong sản phẩm, thoải mái trong tiếp xúc và nhất là được tôn trọng, học hỏi được sự văn minh, hiếu khách trong văn hóa ứng xử của người Nhật.

Đúng là bản chất của những con người cộng sản không bao giờ trung thực, minh bạch, khiêm tốn, lịch sự văn minh mà luôn hành xử theo hành vi kẻ cả, người trên (rừng) tự do hoành hành, cưỡng đoạt, bắt nạt người dân và họ muốn ban phát những gì họ muốn.

Với luồng gió mới chỉ đơn thuần trong kinh doanh mà người Nhật đã dạy cho “thiên đường mù” một bài học văn hóa đáng giá và sẽ còn nhiều lĩnh vực khác nữa. Nếu muốn lột xác, tốt hơn thì hãy từ bỏ cái ích kỷ, tỵ hiềm, hạ nhân xấu xa mà nhìn nhận sự thật, đối diện chấp nhận học cái hay, cái văn minh và thẳng thắn nhìn vào họ mà soi lại chính mình!

18.10.2017

 

David Thiên Ngọc

danlambaovn.blogspot.com

Đăng tải tại Chính Trị - Xã hội - Kinh Tế - Thời Sự | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Phạm Thanh Nghiên – Sau Song Sắt

Phạm Thanh Nghiên – Sau Song Sắt

Vũ Đông Hà (Danlambao) – Tác phẩm Vài Kỷ Niệm Sau Song Sắt là những chấm phá về một thế giới tù đày, là kết hợp những vụn vỡ nát lòng của những con người mà theo tác giả – “cuộc đời của họ là bằng chứng rõ ràng nhất phản ánh bộ mặt thật, nhem nhuốc và nhầy nhụa của chế độ.”

Tác giả không viết tác phẩm này tại một nơi an bình nào đó trên thế giới sau khi ra tù như nhiều tù nhân khác. Phạm Thanh Nghiên ngồi ở nhà tù lớn viết về 4 năm trong nhà tù nhỏ với nỗi ám ảnh triền miên: trong khi hồi tưởng để viết về địa ngục kinh khiếp sau song sắt thì địa ngục ấy vẫn luôn lăm le rộng mở thêm một lần nữa đối với cô.

Thế giới sau song sắt cộng sản dưới ngòi bút của Phạm Thanh Nghiên là thế giới của những phụ nữ Việt Nam bị chế độ cầm tù. Ở đó “người ta ít khi có nhu cầu phải thực hành đạo lý”, ở đó con người phải tự thủ tiêu tình cảm của mình để sống còn, và ở đó – “đạo lý hay sĩ diện không giá trị bằng một thùng mì tôm”. Nhưng cũng tại tận cùng đáy địa ngục ấy, bạn sẽ tìm thấy được những “giọt nước mắt lặng lẽ rơi và nhà tù vẫn còn chỗ cho tình thương yêu và lòng nhân ái.”

Riêng đối với tác giả, người bị cầm tù bởi chế độ vì “tội” tọa kháng tại nhà với biểu ngữ: “Trường Sa – Hoàng Sa là của Việt Nam. Phản đối công hàm bán nước ngày 14/9/1958 của Phạm Văn Đồng”, bạn sẽ tìm thấy được bóng dáng của một cô gái nhỏ bé trước cường quyền nhưng luôn “bị thôi thúc bởi lòng kiêu hãnh”, nhận thức được “nhà tù là cánh cửa duy nhất để đến với tự do”. Khi đóng lại tác phẩm này, trong bạn không sẽ không chỉ văng vẳng những câu chuyện bi ai của Luyến, của Luân, của Ngà, của thằng Khoai Tây… mà còn đậm nét bóng dáng bất khuất đối với những tên cai tù, tấm lòng nhân ái đối với những bạn tù của Phạm Thanh Nghiên.

“Hầu hết những kẻ tuyên chiến với sự phi nhân của chế độ này thường mặc nhiên nghĩ rằng mình đã rất hiểu chuyện, song cũng phải ngỡ ngàng nhận ra rằng: Sự thật còn vượt xa tưởng tượng, vượt xa những gì mình đã biết.” Chính vì thế mà Phạm Thanh Nghiên đã phải viết về nhà tù cộng sản khi số phận của cô vẫn đang nằm trong vòng sinh sát của chế độ.

Mời bạn bước vào thế giới tù đày của cộng sản qua hồi ức của Phạm Thanh Nghiên để cùng với tác giả cảm nhận rằng “sự trừng trị của nhà cầm quyền đối với những người khát khao tự do đôi khi lại là một cơ hội để khám phá bản thân, không chỉ qua khả năng chịu đựng đói rét, bệnh tật mà là bản lĩnh đối mặt với nỗi cô đơn tinh thần. Biệt giam, thực sự là một môi trường tinh thần đủ mọi cung bậc của cùng cực tĩnh lặng, cùng cực sự xáo trộn dữ dội trong tâm trí mà chỉ có thể trải nghiệm giữa chốn ngục tù, nhất là mỗi khi đêm về…”

 

Vũ Đông Hà

danlambaovn.blogspot.com

_____________________________________

Những Mãnh Đời Sau Song Sắt – Phạm Thanh Nghiên

Sách song ngữ Việt-Anh

NXB Tủ Sách Tiếng Quê Hương – 512 trang – giá 25USD

• Liên lạc: VLAC / TS Tiếng Quê Hương. Địa chỉ: P.O. Box 4653, Falls Church, VA 22044, USA. Email: uyenthaodc@gmail.com / uyenthao174@yahoo.com

• Sách cũng có bán trên trang mạng Amazon.com:

https://www.amazon.com/Nhung-Manh-Doi-Song-Vietnamese/dp/1976548985

Đăng tải tại Chính Trị - Xã hội - Kinh Tế - Thời Sự | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Video Giáo Sư Hớt Tóc Cho Biết Nói Dối Là Tử Huyệt Việt Cộng

Giáo Sư Hớt Tóc Cho Biết Nói Dối Là Tử Huyệt Việt Cộng

Đăng tải tại GIÁO SƯ HỚT TÓC CHÂM BIẾM | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Đọc Báo Vẹm 552

Đọc Báo Vẹm 552

Đăng tải tại Video Đọc Báo Vẹm | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

VIDEO TCVN 17 OCT – NGUYỄN PHÚ TRỌNG với TRẬN ĐÁ GHẾ NỬA VỜI

TCVN 17 OCT – NGUYỄN PHÚ TRỌNG với TRẬN ĐÁ GHẾ NỬA VỜI

Đăng tải tại Chính Trị - Xã hội - Kinh Tế - Thời Sự, Video Đấu Tranh | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Video Thời sự tối 17/10/2017 | Hãy ngưng ngay đàn áp tại Việt Nam | © Official RFA

Thời sự tối 17/10/2017 | Hãy ngưng ngay đàn áp tại Việt Nam | © Official RFA

Đăng tải tại Chính Trị - Xã hội - Kinh Tế - Thời Sự, Video Đấu Tranh | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Video Phát ngôn ngu xuẩn của phó thủ tướng cộng sản Việt Nam Trương Đình Dũng

 Phát ngôn ngu xuẩn của phó thủ tướng cộng sản Việt Nam Trương Đình Dũng

Đăng tải tại Video Đấu Tranh | Bạn nghĩ gì về bài viết này?