Phép lạ duy nhất cứu chúng ta chính là chúng ta

Phép lạ duy nhất cứu chúng ta chính là chúng ta

Trần Quốc Việt (Danlambao) – Mọi phép lạ là đều vô ích đối với tâm hồn nô lệ.

Theo Kinh Thánh, tâm hồn nô lệ của người dân Do Thái đeo theo từng bước chân đến tự do qua sa mạc của họ. Di sản tinh thần nô lệ như tảng đá lớn vẫn đè nặng và kìm hãm tinh thần của họ suốt dọc theo con đường gian khổ dưới bóng chở che của Chúa. Họ tự do về thể xác nhưng nô lệ về tinh thần. Mọi phép lạ của Chúa mà họ chứng khiến vẫn không thể nào vén nổi đám mây nô lệ in bóng xuống tâm hồn họ từ bao đời.

Họ sợ hãi khi thấy vó ngựa của vua Pharaoh đuổi sát đến nơi. Họ quay sang Moses, người mà Chúa đã chọn để dẫn dắt dân tộc mình về miền đất Hứa, trách ông nặng lời:

“Bên Ai Cập không có đủ mồ chôn hay sao, mà ông lại đưa chúng tôi vào chết trong sa mạc? Ông làm gì chúng tôi vậy, khi ông đưa chúng tôi ra khỏi Ai Cập? Đó chẳng phải là điều chúng tôi từng nói với ông ở bên Ai Cập sao? Chúng tôi đã bảo: Cứ để mặc chúng tôi làm nô lệ Ai Cập!”

Rồi khi gặp cảnh thiếu thốn dọc đường, họ mơ về ánh lửa bập bùng bên bữa ăn dưới màn đêm nô lệ:

“Phải chi chúng tôi chết bởi tay Đức Chúa trên đất Ai Cập, khi còn ngồi bên nồi thịt và ăn bánh thỏa thuê. Nhưng không, các ông lại đưa chúng tôi ra khỏi đó mà vào sa mạc này, để bắt chúng tôi phải chết đói cả lũ ở đây!”

“Ông đưa chúng tôi ra khỏi Ai Cập để làm gì? Có phải là để cho chúng tôi, con cái chúng tôi, và súc vật của chúng tôi bị chết khát hay không?”

“Ai sẽ cho chúng ta có thịt ăn đây? Nhớ thuở nào chúng ta ăn cá bên Ai Cập mà không phải trả tiền, rồi nào dưa gang, dưa bở, nào hẹ, nào hành, nào tỏi. Còn bây giờ đời ta tàn rồi, mọi thứ đó hết sạch, chỉ còn thấy man-na thôi.”

Mỗi lần họ than thở, ta thán về bao khó khăn và trở ngại Chúa đều thực hiện những phép lạ để nâng đỡ tiếp bước chân tự do của họ. Dù họ có sức mạnh của Chúa nhưng họ không có ý chí của chính mình. Họ không mơ đến tương lai mới của miền đất Hứa của tự do mà hồn cứ mơ tưởng đến những ngày tồn tại dưới ách nô lệ-“Bên Ai Cập chúng ta sướng biết mấy! Chúng tôi ra khỏi Ai Cập để làm gì? “

Rồi khi buộc phải chiến đấu để mở đường đi, tinh thần chủ bại của bao nhiêu năm nô lệ làm chùn chân, nản lòng họ. Rồi cuối cùng họ quay lưng lại với chính Chúa:

“Phải chi chúng tôi chết ở bên đất Ai Cập, hoặc phải chi chúng tôi chết trong sa mạc này cho xong! Sao Đức Chúa lại đem chúng tôi vào đất này để chúng tôi ngã gục dưới lưỡi gươm, để vợ con chúng tôi bị giặc bắt? Chúng tôi trở về Ai Cập có tốt hơn không?… Chúng ta hãy đặt lên một người cầm đầu và trở về Ai Cập.”

Trước bao than thở, oán thán, bi quan của đoàn người mang xiềng xích nô lệ trong tâm hồn lê bước theo sau lưng minh, Moses khổ tâm đến mức phải cất tiếng than với Chúa:

“Sao Ngài làm khổ tôi tớ Ngài? Tại sao con lại không đẹp lòng Ngài, khiến Ngài đặt gánh nặng tất cả dân này lên con? Có phải con đã cưu mang tất cả dân này không? Có phải con đã sinh ra nó không mà Ngài lại bảo con: “Hãy bồng nó vào lòng, như vú nuôi bồng trẻ thơ, mà đem vào vùng đất Ta đã thề hứa với cha ông chúng?… Một mình con không thể gánh cả dân tộc này được nữa, vì nó nặng quá sức con. Nếu Ngài xử với con như vậy, thì thà giết con đi còn hơn-ấy là nếu con đẹp lòng Ngài! Đừng để con thấy mình phải khổ nữa!”

Cuối cùng Chúa không cho những tâm hồn nô lệ này vào Đất Hứa. Họ không xứng đáng vào Đất Hứa. Họ phải lang thang và vùi thây trong sa mạc suốt 40 năm trời cho tới khi không còn nọc độc nô lệ trong tâm hồn.

Người Do Thái chịu cảnh nô lệ ở Ai Cập trong 430 năm và rồi lang thang trong sa mạc 40 năm để trút bỏ tâm hồn nô lệ của 430 năm ấy.

Câu chuyện của họ là tấm gương cho ta thấy hình ảnh của chính chúng ta – những người Việt mang tâm hồn nô lệ sau hàng chục năm sống dưới chế độ cộng sản. Phép lạ duy nhất cứu chúng ta chính là chúng ta – những người nô lệ phải gột sạch hoàn toàn tâm tưởng nô lệ ra khỏi tâm hồn mình trước khi cùng nhau cất bước trên con đường thiên lý muôn vàn gian khổ để giành lại tự do.

Đoàn người Việt tương lai ấy mà chắc có lẽ đa phần là những thế hệ sau này không còn mang tâm hồn nô lệ như bao thế hệ cha anh sẽ tiến về Đất Hứa của Tự do. Họ đi không phải dưới bóng lãnh tụ mà đi theo nhịp đập của Tự do rộn ràng trong lòng mỗi người. Sau lưng họ dưới bóng hoàng hôn là bao nắm xương của hàng triệu tâm hồn nô lệ đã tan vào cát bụi của sa mạc thời gian.

Chú thích: Những đoạn trích dẫn từ Kinh Thánh Cựu Ước qua bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ.

21.06.2017

 

Trần Quốc Việt

danlambaovn.blogspot.com

Bài này đã được đăng trong Chính Trị - Xã hội - Kinh Tế - Thời Sự. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s