Học để làm gì?

Học để làm gì?

Trần Thảo (Danlambao) – Trong một bài viết của TS Giáp Văn Dương với tựa đề Giáo dục bế tắc, tôi thực sự quan tâm tới những bất cập của nền giáo dục xã nghĩa mà tác giả đã đề cập đến trong bài viết. Dĩ nhiên đây không phải là lần đầu tiên có người nêu lên những bất hợp lý của nền giáo dục trong chế độ CSVN, nhưng trong hoàn cảnh mơ mơ hồ hồ kéo dài tới ngày hôm nay, cái nhìn của TS Giáp Văn Dương đã là một lời nói thẳng, không che đậy và ngụy biện như những cán bộ giáo dục khác của đảng.

Bạn cũng không thấy TS Giáp Văn Dương đưa ra một phương hướng giải quyết nào! Điều này rất dễ hiểu. Ngay như Nguyễn Thiện Nhân, khi còn làm Bộ Trưởng Bộ Giáo Dục, có chức có quyền, đã từng hứa hẹn cải thiện giáo dục, cải thiện lương hướng giáo viên, nhưng rồi lời nói gió bay. Nền giáo dục vẫn còn nguyên những bất cập và ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn. TS Giáp Văn Dương, dù có kiến thức và muốn đóng góp ý kiến để cải thiện môi trường giáo dục thì ông cũng chả làm gì được.

Cái hệ thống giáo dục cồng kềnh của VN ngày nay đã tạo ra thảm họa cho dân tộc! Những bậc cha mẹ hy sinh công sức tiền tài, mong cho con mình trở thành người hữu dụng, có thể lo cho đời sống bản thân và đóng góp cho xã hội. Nhưng ước muốn chính đáng đó của người dân và con cái của họ ngày càng trở nên xa vời. Nhưng họ lại không ngừng lại được. Vận hành của xã hội cứ đẩy họ về phía trước. Bậc cha mẹ thì không cưỡng lại được ước muốn, tâm chí muốn thâu lượm kiến thức của con cái, thế là dẫu biết tương lai mù mịt nhưng vẫn phải lo cho con ăn học.

Nhưng học để làm gì?

Theo nhận định của TS Giáp Văn Dương, cái triết lý xuyên suốt của nền giáo dục CSVN chính là đào tạo những công cụ. Cái triết lý này cho ta thấy quá trình giảng dạy và đào tạo dưới mái trường XHCN là một quy trình cứng ngắc. Thầy Cô không dám bước ra ngoài những đề cương, những giáo án định sẵn, học sinh thì thụ động, cuối cùng kết quả sản xuất ra một loạt những con người y như nhau, như cùng một khuôn đúc, không có một chút nào ý nghĩa sáng tạo. Những sinh viên tốt nghiệp ra trường với hành trang kiến thức như thế, giữa một xã hội mà thế lực nhân thân, quen biết đút lót tràn lan, các em có thể kiếm được việc làm để có thể báo hiếu cha mẹ và tự lo cho bản thân mình? Nhìn những thống kê gần đây về con số sinh viên ra trường ở các ngành phải ngồi không ở nhà, hay phải chọn những nghề tạm thời nuôi sống bản thân và phụ giúp gia đình, ta có thế thấy rõ khuynh hướng bế tắc của nền giáo dục Việt Nam hiện nay.

Nuôi một đứa con cho ăn học từ nhỏ cho tới lúc ra trường đại học, bậc cha mẹ nào cũng tốn biết bao tiền tài công sức, mà nào phải mỗi nhà chỉ có một đứa con! Thử hỏi sự thất vọng của người làm cha mẹ, và ngay chính người sinh viên mới ra trường kia, sẽ thê thảm tới mức nào khi mọi nơi chốn tìm việc đều nhận được câu trả lời thờ ơ, sau khi thủ tục đầu tiên không được đáp ứng?

Đó là chưa đề cập tới việc trong những thập niên sau này, không biết vì lý do gì mà ngay từ cấp một trở lên, chương trình học càng ngày càng trở nên nặng nề một cách cực kỳ vô lý!

Khi chương trình học nặng nề thì dĩ nhiên các cha mẹ cũng phải ráng cho con cái đi học thêm ở ngoài. Các thầy cô giáo, vì đồng lương giáo viên ít ỏi không đủ sống, cũng phải tổ chức dạy thêm. Những thầy cô yêu nghề dạy học và có lương tâm thì không có vấn đề gì, nhưng với những người thực dụng, coi đồng tiền như mạng sống, thì dĩ nhiên họ sẽ gây ra những tệ nạn đáng xấu hổ, như tìm cách ép học sinh phải đi học thêm ở lớp dạy của mình. Học sinh nào không chịu, chắc chắn sẽ lọt vào tầm ngắm và lãnh đủ trừng phạt. Cha mẹ thương con, thế là ráng, ráng, ráng mãi tới mức đôi vai muốn xụi. Thế thì bạn hãy tưởng tượng, công sức như thế, cuối cùng đổ sông đổ biển, họ có đau lòng không? Hỏi là đã trả lời rồi vậy.

Ngày nay ở Việt Nam bắt đầu rộ lên ý định của một số ít bậc cha mẹ, quyết định cho con cái của họ tự học ở nhà (home school), mặc dù số này chưa nhiều, nhưng tình trạng này đã nói lên sự bất cập của nền giáo dục VN nhà sản đã tới mức độ mà người dân không chịu nổi. Nhất định phải có một cuộc đổi thay, không thể nào khác được.

Những em học sinh, sinh viên thời nay không biết gì về nền giáo dục của VNCH ở miền nam VN trước đây nên không có ý kiến gì. Nhưng những người vào thời điểm trước 1975 đã có hiểu biết và có khả năng nhận định, hẳn sẽ thấy nuối tiếc vô vàn một nền giáo dục tuy còn non trẻ như nền Cộng Hòa của nó, nhưng đích thực đó là một nền giáo dục khai phóng, trong đó người học sinh được đào tạo kiến thức đầy nét sáng tạo. Đừng nói đến sinh viên tốt nghiệp đại học làm chi, ngay người học sinh xong tú tài toàn phần (lớp 12), dù có cơ hội lên đại học hay phải gia nhập quân ngũ, họ đều có đầy đủ trình độ học vấn và sự tự tin để bước xuống cuộc đời. Nền giáo dục của VNCH chú trọng dạy dỗ học sinh nhân cách làm người, song song với kiến thức tổng hợp, vì thế những học sinh, sinh viên ngày xưa họ đáng yêu làm sao. Ngày xưa làm gì mà có những cảnh bạo lực học đường như ngày nay. Cái gì đã tạo nên hoàn cảnh bết bát trong học đường Việt Nam xã nghĩa ngày nay như thế ? Chính là do lối suy luận một chiều, không được tự do sáng tạo, cái gì cũng Bác Đảng trên hết, thui chột mọi tư duy, chỉ cần xuất khuôn thành một kẻ nhắm mắt phục vụ đảng là coi như đạt. Với triết lý đào tạo những con người y như khuôn đúc cho đảng, vấn đề giáo dục nhân cách đạo đức dĩ nhiên bị xem nhẹ, và đương nhiên cái nhân như thế thì có cái quả tương ứng!

Khi Nguyễn Thiện Nhân làm Bộ Trưởng Giáo Dục, ông hứa ì xèo nhưng chả làm được cái gì. Người ta ném đá Nguyễn Thiện Nhân, mục đích chỉ để hả sự căm hờn với chế độ CSVN nói chung, chứ thật ra thì với cái bộ máy cồng kềnh của chế độ nói chung, và của nền giáo dục nói riêng, dù Nguyễn Thiện Nhân có là ông thánh sống cũng chả làm nên cái tích sự gì. Nghĩ cũng buồn cười, Nguyễn Thiện Nhân vừa lên nắm Bí Thư Thành Hồ lại dám mở miệng bố láo sẽ xây dựng Thành Hồ thành một trung tâm phát triển như Thung Lũng Silicon của Hoa Kỳ. Nói thế mà không sợ nuốt mất lưỡi sao hở trời?

Muốn thay đổi nền giáo dục Việt Nam hiện tại, chúng ta đừng có mơ một nhân vật cấp tiến nào đó trong đảng sẽ tạo ra những thay đổi rốt ráo để người dân có thể nhờ cậy. Toàn là những phát ngôn không ngu đần như Phùng Xuân Nhạ thì cũng bốc phét như Đinh La Thăng và rồi Nguyễn Thiện Nhân trong hiện tại. Cái mà dân tộc Việt Nam đang cần chính là sự thay đổi nền giáo dục từ gốc rễ, chứ không phải là những thay đổi hình thức, cho có. Muốn được như thế, điều kiện tiên quyết chính là giải thể chế độ cộng sản tại Việt Nam, trả lại quyền phán quyết cho toàn thể dân tộc.

22/5/2017

Trần Thảo

danlambaovn.blogspot.com

Bài này đã được đăng trong Uncategorized. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s