Tháng tư thảm họa – Formosa món nợ phải đòi

Tháng tư thảm họa – Formosa món nợ phải đòi

Người Đưa Tin (Danlambao) – Ngày 30.04.1975 không chỉ là thảm họa đối với người miền Nam. Còn là sự khởi đầu thảm họa trên khắp đất nước, mốc thời gian không thể quên cho dân tộc Việt – Nam đã bị đảng cộng sản tước đoạt quyền làm người. Cả nước đã bị thống nhất bằng sự thống khổ nhục nhằn, bằng nghèo đói, trộn lẫn với máu và nước mắt của người dân ba miền Bắc – Trung – Nam vì cuộc chiến phi nghĩa được chủ xướng từ cộng sản Bắc Việt. Người dân đã thật sự bị cộng sản “giải phóng” khỏi tự do no ấm, phú cường và văn minh đích thực, một thời từng là mơ ước của Singapore. Thay vào đó bằng bạo quyền, cai trị trên nòng súng, đàn áp bằng khói cay, đánh đập bằng dùi cui, roi điện và khủng bố bằng nhà tù, triệt đường sinh sống của bất kỳ ai dám nói thẳng, nói thật, khi cộng sản muốn bịt miệng ngôn luận.

Người dân không có quyền được nói bất cứ điều gì trái ngược với chủ trương, đường lối từ sự áp đặt của chế độ độc tài toàn trị, cường quyền muốn người dân phải nói theo ý đảng. Không được thấy điều cộng sản không cho phép thấy, không được nói sự thật dù ai cũng biết đó là sự thật. Thứ “tự do” duy nhất dành cho người dân là tha hồ tung hê lãnh tụ, ca ngợi đảng cộng sản quang vinh, là đất nước dân chủ công bằng, văn minh, là nơi hạnh phúc đáng sống nhất thế giới (!?) trong khi ai cũng thấy, cũng biết người dân không ngừng chạy trốn cộng sản từ Hiệp định Genève. (1954) ngày chia đôi đất nước, từ 30.04.1975 cho đến tận bây giờ. Một chế độ mà người dân luôn tìm đường thoát thân. Đó không còn là một đất nước đúng nghĩa để nói về chủ quyền quốc gia. Nó như trại súc vật cộng sản, mà ông chủ đích thực của nó không phải cộng sản Bắc Việt. Người nắm quyền sinh sát VN chính là Trung cộng. Thứ gọi là bộ chính trị, các ủy viên trung ương đảng cộng sản chỉ là bầy thái thú không hơn kém. Đứng đầu là Nguyễn phú Trọng.

Không cần học cao hiểu rộng mới hiểu hai chữ cách mạng là gì, không cần phải mài đến rách đủng quần nơi lớp học mới biết thế nào là giải phóng. Cách mạng là xóa bỏ cái cũ không hay, để thay vào đó điều tốt đẹp hơn, giải phóng là đánh đuổi điều tồi tệ mà người dân bị buộc phải hứng chịu, mang đến cho dân sự công bằng và trên hết là quyền tự do ứng cử, bầu cử qua lá phiếu minh bạch, được bảo vệ bởi tam quyền phân lập. Điều đó, chính thể Việt – Nam Cộng – Hòa đã thực hiện tương đối khá thành công, giúp miền Nam phát triển vượt trội, so với các nước láng giềng nói riêng và khu vực Châu Á nói chung trước 1975. Đó là nhờ chính thể miền Nam biết xem trọng dân quyền, chiêu hiền đãi sĩ, kêu gọi người cộng sản lầm đường lạc lối trở về với chính nghĩa quốc gia, họ không nuôi lòng thù hận, họ sử dụng bài Quốc ca do chính người cộng sản sáng tác “Việt – Nam không đòi xương máu, Việt – Nam kêu gọi thương nhau”.

Lòng bao dung của chính thể Việt – Nam Cộng – Hòa là điều không thể phủ nhận. Giả như họ cũng tàn ác như cộng sản Bắc Việt, thì thứ gọi là mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam (MTDTGPMN) gọi nôm na là VC nằm vùng, không còn cơ hội sống sót để sám hối cho hành động sai lầm không thể sửa chữa, khi nhận ra mặt thật của cộng sản Bắc Việt. Điển hình như bác sĩ Dương Quỳnh Hoa. Điệp viên Phạm Xuân Ẩn. Phi công Nguyễn Thành Trung. Sinh viên Huỳnh Tấn Mẫm. Lê Hiếu Đằng. Dân biểu Hồ Ngọc Nhuận v.v… Gọi lớp người trên là ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản, thiển nghĩ không có gì là quá đáng. Mẫu số chung của họ là sám hối từ giường chết, sự khôn ngoan cuối cùng của đời người chỉ có lợi cho họ, bởi có thể mang đến sự thanh thản nửa vời trước lúc vĩnh biệt cõi đời. Những trí thức được chính thể miền Nam cưu mang đã chối bỏ sự trọng dụng, họ đã tự đẩy họ vào hoàn cảnh cho người ta đánh từ hai phía của bên thắng và thua cuộc, họ bị khai tử ngay khi còn sống và có lẽ đó là thất bại lớn nhất của tầng lớp trí thức thân bại danh liệt. Hãy nói khi còn có thể, hãy sám hối khi còn hưởng bổng lộc tanh máu đồng bào, bao giờ cũng giá trị hơn tiếng tru cuối cùng.

Tháng tư, bây giờ và mãi mãi là ngày quốc hận, tháng tư còn là ngày quốc tang vì hàng triệu nạn nhân miền Nam đã chết dưới sự trả thù hèn hạ của cộng sản Bắc Việt, hơn nửa triệu người vĩnh viễn chìm xuống lòng đại dương trên đường tìm tự do. Tháng tư quốc tang cho cả người anh em miền Bắc lầm đường lạc lối, cầm súng cho cộng sản Bắc Việt giết hại chính đồng bào cùng tiếng nói, cùng máu đỏ da vàng đã bỏ thây trên rừng Trường Sơn. Một nén nhang lòng cho những nạn nhân cộng sản, cho người anh em sinh Bắc tử Nam, chết mất xác trong vô vọng bởi thứ lý tưởng hão huyền.

Tháng tư, 42 năm, người miền Nam nỗi hận chưa nguôi không phải vì muốn ôm hận. Sự thù hận Bắc Nam ngày càng được đào sâu hơn, được nuôi dưỡng không từ phía nạn nhân mà từ kẻ thủ ác, từ những ngược đãi cả những người đã chết hơn bốn mươi năm qua, bằng hành động tàn phá mồ mả, cô lập, cầm tù 20 ngàn tử sĩ QLVNCH vị quốc vong thân nơi nghĩa trang quân đội tại Biên Hòa. Bằng sự kỳ thị hèn hạ ngoài sức tưởng tượng của con người. Thủ phạm không ai khác chính là đảng cộng sản với nền văn minh lộn ngược, luôn mồm kêu gọi HHHG với giọng kẻ cả. Phải biết xin lỗi người dân miền Nam và cả nước nói chung, kể từ cộng sản cướp chính phủ Trần Trong Kim.

Tháng tư, xin tự nguyện chít khăn tang cho đất nước tôi đã và đang bị cộng sản Bắc Việt tạm chiếm hơn bốn thập niên qua. Xin được chít khăn tang cho những Anh Linh Tử Sĩ đã bỏ mình trong cuộc chiến chống cộng sản Bắc Việt xâm lược. Xin được chít khăn tang thương tiếc Ngũ Hổ Tướng đã tuẫn tiết để bào toàn danh dự QLVNCH. Và, xin được cùng Anh Chị sinh viên du học tại Pháp 42 năm trước chít vành khăn tang cho Ngày Quốc Hận.

Paris. Đại lộ Gay Lussac, 3 giờ chiều ngày 27 tháng 4, 1975, sinh viên các đại học Paris, đại học Orsey đeo tang diễu hành… Việt Nam mất vào tay cộng sản 3 ngày sau đó. (Ảnh RFA)

Tháng tư biển chết

Một năm đã trôi qua. Thảm họa Formosa vẫn chưa được nhóm cầm quyền cộng sản (NCQCS) giải quyết dứt điểm. Ngư dân bốn tỉnh miền Trung vẫn khốn cùng ngay trên chính mảnh đất bao đời sống bằng nghề biển. Số tiền bồi thường của Formosa người dân sống được bao lâu so với thời gian cần đến những 50 năm biển mới có thể phục hồi? Chưa nói đến hàng loạt ao hồ, sông suối, cá cũng chết hàng loạt đáng báo động. NCQCS đã bỏ mặc ngư dân ta thán. Họ xuống đường biểu tình đòi quyền lợi là chính đáng cũng bị đàn áp bởi chính đạo quân kiêu binh sống bằng chính tiền thuế của người dân. Tội ác chất chồng tội ác, kẻ thủ ác tiếp tục được bao che bởi kẻ cầm quyền hành ác. Báo đài cộng sản mở hết công suất để bôi nhọ, vu khống các linh mục hướng dẫn người dân xuống đường biểu tình ôn hòa, chụp cho họ cái mũ nhận tiền của thế lực thù địch nhằm lấp liếm tội ác của Formosa.

Thảm họa Formosa vẫn còn đó, biển chờ chết thêm lần nữa. Quan chức cộng sản thi nhau bảo vệ Formosa bằng luận cứ hết sức phi lý. Câu hỏi đặt ra là Formosa có thật mang lại nguồn lợi cho đất nước như cộng sản rêu rao? Và, nguồn lợi Formosa dù có to lớn đến đâu, có đáng để NCQCS xem trọng hơn sự tồn vong của cả dân tộc? Có lý do để nghi ngờ Formosa là công cụ của Trung cộng, nhằm diệt chủng dân tộc VN với chất thải cực độc. Theo báo cộng sản trong nước, một trong ba chất thải do Formosa thải ra biển là Cyanua. Chính sự mập mờ bao che tội ác của Formosa, lấp liếm sự thật để NCQCS tiếp tay cho Formosa đầu độc người VN, có thể xem đó là hành động phản quốc. Hoàn toàn ngược với cộng sản tuyên truyền “nhà nước do dân và vì dân”. Bản chất bịp bợm, nói một đàng làm một nẻo của cộng sản, chứng minh lời nói của cố Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu vẫn đúng theo thời gian “Đừng nghe những gì cộng sản nói, hãy nhìn những gì cộng sản làm”.

Vì sự sống còn của dân tộc Việt – Nam, thường dân chúng tôi khẩn thiết kêu gọi, hiền tài nhân sĩ trong và ngoài nước, các lãnh đạo tinh thần tôn giáo, tiếp tục hướng dẫn người dân trên khắp cả nước xuống đường biểu tình tranh đấu cho đến khi Formosa phải cút khỏi Việt – Nam. Vì sức khỏe, tương lai tuổi trẻ Việt – Nam. Vì không cam tâm nhìn thế hệ tiếp nối với thể xác mang đầy bệnh tật bởi chất độc có xuất xứ từ Trung cộng đã tràn ngập khắp cả nước, vì không thể khoanh tay ngồi nhìn Trung cộng dùng thủ đoạn thâm độc diệt chủng dân tộc Việt – Nam với sự tiếp tay của NCQCS. Chuyện của người Việt – Nam phải tự giải quyết lấy. Không thể trông chờ lòng nhân đạo của thế giới bên ngoài. Phải chống hành động giết người của Formosa dù có phải trả bằng giá máu. Cho dù chỉ có một mình, nếu cần hiến mạng sống để đánh động lương tri loài người văn minh. Chúng tôi xin cam kết tự nguyện chết để người Việt – Nam thoát khỏi đại họa đến từ phương Bắc. Kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt – Nam.

30/4/2017

 

Nguoiduatin – Nguyễn Đan Thanh

danlambaovn.blogspot.com

Bài này đã được đăng trong Chính Trị - Xã hội - Kinh Tế - Thời Sự. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s