THƠ: TRẢ LỜI THƯ EM HỎI VÀ ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QÚA PHẢI KHÔNG ANH

NHÀ THƠ KIỀU PHONG SƯU TẦM

THƠ: TRẢ LỜI THƯ EM HỎI VÀ ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QÚA PHẢI KHÔNG ANH

Trả lời thư em hỏi

Đất nước mình có gì “Ngộ” đâu mà em hỏi?

Bốn ngàn năm mà có giỏi hơn ai? 

Vẫn còn tin lũ Tàu cộng hằng ngày 

Bị gạt mãi mà không hay không biết 

Chúng phá nát từ núi rừng xanh biếc

Ngoài biển đông chúng siết chặt vòng vây 

Chất độc hại người chúng đem tới chất đầy 

Sao ta lại phây phây xài hoài hả?

Đất nước mình có gì đâu mà em cho là lạ? 

Biết bao nhiêu dự án đã thông qua 

Làm chuyện ruồi bu để hốt của ấy mà 

Không vẽ bậy phe nhà làm sao sống? 

Bọn CS xem dân là đồ hỏng 

Xài đã rồi thì đem vứt bỏ đi 

Sinh mạng con người thì có nghĩa lý chi 

Vui cho sống, buồn thì đem cải tạo 

Đất nước mình có gì buồn đâu mà em bảo? 

Biển bạc, rừng vàng hải đảo đẹp xinh 

Là của chung chứ đâu phải của riêng mình 

Nên bọn chúng đã mặc tình đem cầm bán 

Rừng tàn phá nên đồng bằng hạn hán 

Nước thượng nguồn bị đập điện chận hết trơn 

Mặc dân ta đang rên siết căm hờn 

Chúng câm lặng như trâu nghe đờn khảy

Đất nước mình em ơi! Anh thương mãi 

Thương cháu con còn còn phải gánh nợ nần 

Kẻ cầm quyền dành ăn cố để mập thân 

Để công nợ chất chồng cho con cháu 

Đường tương lai anh làm sao mà biết được? 

Em hỏi làm gì? Đất nước ở trong tay 

Chuyện xảy ra vẫn đang xảy hằng ngày 

Sao ta chẳng đổi ngay cái gì mình đang sống? 

Toàn dân hãy tẩy chai hàng tàu cộng 

Hãy quên đi giấc mộng mấy chữ vàng 

Ta sống nghèo nhưng lại sống hiên ngang 

Rồi vận nước sẻ rỡ ràng thôi em  ạ

Lanh Nguyễn

ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH
 
Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…

Đất nước mình lạ quá phải không anh
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…

Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…

Đất nước mình thương quá phải không anh
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu…

Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…
 
TRẦN THI LAM 
(Hà Tĩnh)

Bài này đã được đăng trong Nhà Thơ Kiều Phong, Thơ Đấu Tranh. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s